vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Tôi ngẩn ra chẳng hiểu ra làm sao thì cậu ấy xuất hiện. Chàng trai ở cây cầu trượt màu đỏ đứng ngay trước mặt tôi và bước, tay vẫn đút túi chiếc áo khoác hoodie màu xám tro, như đã đợi tôi ở đó. Không còn trùm mũ che đầu nữa nên tôi nhìn rõ được đường nét mảnh dẻ và đôi mắt màu nâu của cậu ấy. Cậu ấy vẫn tay kêu tôi lại gần. Chẳng hiểu sao dù chẳng biết cậu ta là ai, tôi vẫn cảm thấy một sự yên tâm kỳ lạ nên yên tâm bước đến.

truyện teen

sao

Tôi gặp Quang lần đầu tiên vào một buổi chiều đầu Thu. Hôm ấy, nắng đã tàn gần hết, nhạn nhạt màu. Tôi đang trên đường từ trường về nhà, vừa mới nhảy xuống xe buýt, băng qua công viên nằm giữa trạm dừng và nhà mình. Đây là con đường tắt tôi vẫn thường băng qua. Dù chỉ tiết kiệm vài phút thôi so với đi vòng qua công viên nhưng tôi vẫn thích làm thế. Nắng rọi qua những tán cây làm những cái bóng đổ xuống mặt đất. Tôi sải những bước dài cắt qua chúng, với những cái bóng to hơn tôi nhảy qua như trẻ con chơi lò cò.

Tôi chạy ngang qua chính giữa công viên, khu trung tâm không cây cối mà có sân chơi nhỏ cho bọn trẻ con với cầu trượt, bập bênh, xích đu… Và ở đó, tôi nhìn thấy một chàng trai đang ngồi trên cây cầu trượt màu đỏ, tay cho vào túi áo hoodie màu xám tro, trông thư thái và tự do. Cậu ta ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang tối dần. Không hiểu sao tôi tự nhiên dừng lại một tích tắc để nhìn cậu ấy. Như nhận ra có người nhìn mình, đột ngột, cậu ấy quay xuống, nhưng chiếc mũ trùm kín đầu và ánh sáng yếu ớt khiến tôi không nhìn thấy rõ mặt. Bị phát hiện đang nhìn trộm, tôi cứ giả vờ không biết gì và tiếp tục sải những bước dài băng qua hàng cây còn lại. Hình ảnh chàng trai ấy chỉ tồn tại trong suy nghĩ của tôi trong tích tắc đó mà thôi.

Và rồi hình ảnh ấy trở lại. Vài hôm sau, tôi vẫn đi đường tắt băng qua công viên để về nhà sau khi tan buổi học thêm. Trời đã tối, những hàng cây cao che gần hết cả đèn đường bên ngoài và chẳng còn ai khiến công viên có vẻ âm u, đáng sợ và cất giấu những nguy hiểm, kể cả những tán cây xanh vốn rất đáng yêu vào ban trưa. Dù biết rõ mình vốn chỉ là đứa chỉ giỏi tưởng tượng những thứ vớ vẩn, tôi vẫn cảm nhận rất rõ ai đó đi sau lưng mình. Tôi đi chậm, người đó cũng đi chậm. Tôi rảo bước nhanh hơn thì người đó cũng đi nhanh hơn. Ngay khi tôi định co giò chạy thật nhanh thì nghe một tiếng hét ở đằng sau và tiếng bước chân quay ngược lại bỏ chạy, càng lúc càng xa dần.

Tôi ngẩn ra chẳng hiểu ra làm sao thì cậu ấy xuất hiện. Chàng trai ở cây cầu trượt màu đỏ đứng ngay trước mặt tôi và bước, tay vẫn đút túi chiếc áo khoác hoodie màu xám tro, như đã đợi tôi ở đó. Không còn trùm mũ che đầu nữa nên tôi nhìn rõ được đường nét mảnh dẻ và đôi mắt màu nâu của cậu ấy. Cậu ấy vẫn tay kêu tôi lại gần. Chẳng hiểu sao dù chẳng biết cậu ta là ai, tôi vẫn cảm thấy một sự yên tâm kỳ lạ nên yên tâm bước đến.

- Bạn này, con gái sao đi vào công viên một mình lúc tối thế này? Nguy hiểm lắm đó. Nhỡ đâu gặp cướp hoặc xin đểu thì biết làm thế nào?

- Nhà mình bên kia công viên nên mình đi đường tắt đó mà.

- Băng qua kia là tới phải không? Để tôi đi cùng nhé!

Thế là cậu ấy đưa tôi băng qua hàng cây, đến chỗ có đèn đường sáng và an toàn. Tôi chỉ cần băng qua đường là đã về đến nhà rồi. Cậu ấy quay ngược lại và đi, những bước chân thong thả. Có lẽ nhà cậu ấy ở bên kia công viên.

- Cậu cũng về nhà đi nhé, trộm cướp và xin đểu cũng không tha cho con trai đâu. – Tôi nói với theo.

Cậu ta không quay đầu lại, chỉ đưa tay lên vẫy vài cái như muốn nói lời tạm biệt. Tôi chỉ kịp hỏi tên cậu ấy là gì, và nghe đáp lại một từ ngắn gọn không to lắm nhưng dường như vang rất xa: “Quang”.

Hôm sau, tôi ghé công viên vào tầm chiều, khi trời vẫn sáng, và vẫn thấy Quang ngồi trên chiếc cầu trượt màu đỏ, đang ngửa mặt lên như thể ngắm bầu trời. Tôi cất tiếng chào. Cậu ấy quay đầu lại, và mỉm cười. Khác hẳn vẻ lạnh lùng trước đó, nụ cười dịu dàng như mùa Thu. Tôi bất giác cũng mỉm cười theo. Từ đó chúng tôi trở thành bạn. Mỗi chiều tan học về sớm tôi sẽ ghé qua đó một chút. Có lúc cậu ấy sẽ nhẹ nhàng trượt xuống, hoặc tôi sẽ trèo lên ngồi cùng. Chúng tôi chỉ nói những câu chuyện không đầu không cuối, và ngắm bầu trời. Buổi tối, nếu tôi có đi đâu về hơi muộn chút, cậu ấy sẽ đợi để đi cùng tôi.

Khi ấy, tôi chẳng biết, người bạn mới quen của mình là một người khác biệt. Thật sự rất khác biệt.

Tôi chưa bao giờ nắm tay Quang. Vì chẳng có lý do gì để làm thế. Dù những lúc ở bên cậu ấy rất vui, những khi cậu ấy đưa tôi về rất an tâm. Nhưng chỉ vậy thôi. Chẳng có cảm xúc rõ ràng nào để có thể dễ dàng gọi tên.

Lần đầu tôi nắm tay Quang là khi cả hai trượt xuống cây cầu mà đỏ để về nhà. Cậu ấy trượt xuống trước. Tôi trượt xuống sau. Nhưng chẳng hiểu sao lúc đứng dậy tôi lại loạng choạng sắp ngã nên vội nắm lấy tay cậu ấy để giữ thăng bằng. Những ngón tay của tôi xuyên qua bàn tay cậu ấy. Và tôi ngã. Tôi ngồi yên bất động trên nền đất một lúc, không tin vào những gì vừa diễn ra. Cảm giác lạnh buốt vẫn còn đọng lại trên những ngón tay của tôi khi xuyên qua bàn tay cậu ấy. Chợt nhớ ra, Quang luôn giữ một khoảng cách an toàn để nếu có vô tình tôi cũng không chạm vào cậu ấy được. Và như thế bí mật của cậu ấy sẽ được an toàn.

Quang không kéo tôi đứng dậy, mà nếu muốn cậu ấy cũng không thể. Cậu nhìn tôi bằng đôi mắt buồn mênh mang đến nỗi nếu còn nhìn nữa tôi sẽ rơi sâu vào đó mất. Nên tôi tránh nhìn cậu, và tự mình đứng dậy.

Mãi một lúc, tôi mới hỏi, dù gần như đã đoán được câu trả lời.

- Quang, cậu là…?

- Ừ, tớ là một người không còn sống nữa.

- Là ma ư?

- Cậu gọi thế cũng được.

Chúng tôi không nói lời nào trong suốt quãng đường băng qua hàng cây để về nhà. Đến khi đến bên kia đường, tôi mới nói, dù giọng hơi run.

- Mai tớ lại đến nhé!

Quang ngạc nhiên.

- Cậu không sợ à?

Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ và trả lời rất thành thật.

- Tớ rất sợ xem phim kinh dị. Khi nãy tớ cũng sợ nữa. Nhưng nãy giờ tớ đã suy nghĩ, và thấy trước đây hay bây giờ cậu vẫn là ma. Trước đây mọi thứ ổn thì tại sao bây giờ lại không? Thế là tớ không cảm thấy sợ nữa. Chỉ vậy thôi.

Quang hé môi cười. Những tia nắng cuối cùng đã tắt trên những tán cây nhưng vẫn có cảm giác nắng vẫn còn đọng lại ở xung quanh nụ cười ấy. Tôi cũng mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt.

Đôi khi nghĩ lại, tôi nhận ra nếu không có cái nắm tay ấy thì mọi thứ giữa chúng tôi đã khác đi. Vậy nếu như thời gian quay ngược lại và được lựa chọn, tôi có chọn nắm tay cậu ấy không? Và rồi tự cảm thấy buồn mênh mang khi nhận ra mình vẫn sẽ chọn như thế. Tôi vẫn sẽ nắm tay cậu ấy dù cho bao nhiêu lần lựa chọn lại.

Quang không nhớ tại sao cậu ấy lại ở công viên này, đã ở đây bao lâu rồi. Cậu ấy chỉ biết giống như đang ngủ rồi giật mình thức giấc đã thấy mình ở đây. Chẳng ai nhìn thấy, chẳng ai trò chuyện nên hàng ngày chỉ biết ngửa mặt ngắm mây và hy vọng mình cũng có thể lơ lửng tự do như thế. Chỉ có mình tôi nhìn thấy cậu ấy. Vì thế, hôm đầu tiên chúng tôi gặp nhau, cậu ấy đã rất ngạc nhiên. Quang còn kể thêm một bí mật nữa rằng hôm tôi biết tên cậu ấy lần đầu, đã thật sự có một người xấu lẽo đẽo đi theo tôi. Thế là cậu ấy đã hù người đi theo tôi bằng cách thì thầm vào tai hắn những lời không tiện nhắc lại khiến hắn sợ mất mật. “Đôi khi nếu thật sự tập trung tớ có thể nói được khoảng ba câu mà người đó có thể nghe được. Không nhiều nhưng hoàn toàn có ích”, Quang nháy mắt.

Vì Quang cảm thấy ở mãi trong công viên rất buồn chán, chúng tôi nghĩ đến việc sẽ rời khỏi đây. Quang chưa từng thử rời khỏi công viên bao giờ nên cũng không chắc chuyện đó được phép. Lỡ như rời khỏi đây cậu ấy sẽ bị trừng phạt? Tôi gần như nín thở khi Quang thử cho một chân ra ngoài. Nếu có chuyện gì xảy ra thì rút lại được ngay, có lẽ sẽ không sao. Nhưng cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Từ đó, Quang hay cùng tôi đi dạo phố trên những chuyến xe buýt. Có một lần cậu ấy ngồi cạnh tôi trên một băng ghế, và một người khác ngồi lên… cậu ấy. Tôi cố gắng nhịn cười khi thấy người đó cứ kéo áo khoác liên tục vì hơi lạnh toả ra từ Quang, còn cậu ấy thì cười sảng khoái lắm. Quang cũng theo tôi đến trường. Vì chẳng có ai thấy nên cậu ấy cứ thoải mái bước trên hành lang, đi xuyên qua người khác và bị người khác xuyên qua như Nick-Suýt-Mất-Đầu trong truyện Harry Potter vậy. Khi tôi ngồi trong lớp học, Quang đi khắp mọi ngõ ngách. Đôi khi cậu ấy còn đứng ngay giữa bảng vẫy tay chào tôi nữa chứ.

Một hôm, cậu ấy theo tôi vào lớp. Tiết Toán có bài kiểm tra mười lăm phút đầu giờ. Quang ngồi giữa những lối đi, cạnh ghế của tôi, tay dựa vào gối và chống cằm nhìn quanh ngó mọi người đang cắm cúi viết sột soạt và bấm máy tính tành tạch.

- Tớ cảm thấy những điều này thật nhàm chán, nhưng cũng thật thú vị, theo một cách nào đó. Muốn đi học lại quá.

Thấy tôi im lặng, Quang quay sang, hỏi tiếp.

- Cậu có nghe tớ nói không?

Tôi không thèm nhìn cậu, thì thầm như đang nói với chính mình.

- Tớ đang làm bài kiểm tra mười lăm phút đây này. Trật tự đi.

- Có cần tớ đi copy bài của người học giỏi Toán nhất lớp không? Bạn nào? Chỉ đi.

- Cậu hãy giúp tớ bằng cách im lặng cho đến hết giờ kiểm tra.

Tôi tiếp tục lẩm bẩm như nói chuyện một mình. Cậu bạn ngồi cạnh nhìn sang có vẻ hoang mang và cảm thông, có lẽ đang nghĩ tôi vì quá lo lắng bài kiểm tra mà đầu óc không được bình thường. Thế mà hôm phát bài kiểm tra, tôi hơn cậu ấy hẳn một điểm.

Thường Quang sẽ dừng lại ở công viên. Nhưng tối đó tôi rủ cậu ấy lên phòng mình vì cậu ấy muốn đọc sách mới của cô JK. Rowling. Dù biết chẳng ai ngoài mình thấy Quang, tôi vẫn cảm thấy chút căng thẳng khi đi ngang qua phòng khách, nơi bố mẹ đang ngồi xem một bộ phim HBO.

Tôi cứ ngồi làm bài tập, cậu ấy ngồi trên giường đọc sách. Cứ chốc chốc Quang lại nhờ tôi mở trang mới cho cậu ấy. Được hai tuần thì cậu ấy đọc hết cuốn sách dày cộp ấy. Bây giờ không đọc sách nữa, cậu ấy chuyển sang nghe những bản nhạc Nhật trong máy tính của tôi. Những giai điệu chậm rãi, mênh mang, da diết buồn, nhưng đẹp tuyệt vời. Quang thường ngồi trên cửa sổ và ngân nga theo. Tôi đã làm xong bài tập, và ngáp một cái vì buồn ngủ.

- Cậu không định về lại công viên à?

Vì Quang im lặng nên tôi tưởng cậu ấy đã về rồi. Nhưng khi quay đầu nhìn lại cậu ấy vẫn ngồi ở đó.

- Tớ không biết mình đã ở công viên đó bao lâu rồi, có lẽ là lâu lắm, nhưng tớ vẫn thấy ổn cả. Đến khi được đi ra bên ngoài rồi, được đọc những gì mình muốn đọc và nghe những gì mình muốn nghe những giai điệu này, tớ mới thấy quãng thời gian ở đó mới thật buồn tẻ và cô đơn làm sao.

Tôi chẳng biết phải nói gì. Những Quang đã lấy lại giọng tươi tỉnh và bảo.

- Tớ về đây. Nhưng cậu không đóng cửa sổ
à?

- Từ nhỏ tớ đã luôn thích để cửa sổ mở như thế, trừ những ngày mưa. Vì tớ luôn nghĩ một ngày nào đó Peter Pan sẽ xuất hiện ở đó và đưa tớ tham gia vào một cuộc phiêu lưu.

- Chậc, giá mà tớ là một con ma nhiều tài phép, tớ sẽ thử làm cậu bay, như Peter Pan. Cậu sẽ có một cuộc phưu lưu.

Cậu ấy vẫy tay chào tạm biệt tôi, nhảy xuống cửa sổ và biến mất. Tôi đứng ở đó nhìn về phía công viên một lúc. Tôi định nói với cậu rằng tôi không cần một Peter Pan để có được một cuộc phiêu lưu. Gặp một hồn ma ở công viên gần nhà, kết bạn với cậu ta đối với tôi đã là một cuộc phiêu lưu rồi. Mấy ai được trải nghiệm những điều như vậy chứ. Tôi ngáp một cái thật dài nữa và leo lên giường, đắp chăn ngang mũi rồi chìm vào giấc ngủ nhanh chóng.

Nhưng tôi cũng quên mất rằng một cuộc phiêu lưu dù thú vị và hay ho đến đâu cũng phải đến lúc kết thúc.

Khi mùa Thu đã qua quá nửa, việc học cũng trở nên bận rộn hơn. Tôi học ở trường, học ở trung tâm và học cả ở nhà. Tôi cũng bận đi chơi với bạn bè và những công việc linh tinh khác như các hoạt động ngoại khoá, văn nghệ. Những lúc như thế, Quang sẽ ở công viên một mình, không có những cuốn sách, hay những bản nhạc. Không có một ai để trò chuyện. Đó là lúc tôi nhận ra cậu ấy không thể ở đây mãi mãi được. Khi mọi thứ đều tiến về phía trước, chỉ còn mình kẹt lại thì cuối cùng chỉ còn sự cô độc mà thôi. Tôi biết Quang cũng nhận ra được điều đó.

Một sáng cuối tuần, tôi ra công viên và thấy Quang đang ngồi trên cây cầu trượt màu đỏ. Tôi leo lên, ngồi cạnh cậu. Chúng tôi nói chuyện vu vơ một lúc, rồi tôi hỏi thẳng.

- Cậu có bao giờ nghĩ đến việc sẽ tiếp tục cuộc hành trình của mình đi đến một thế giới khác không?

- Ừ. Thật tình là tớ có nghĩ đến vấn đề đó. Cậu sẽ lớn lên, tớ không thể lớn theo cậu. Cậu có cuộc sống của mình, và tớ không thể tham gia. Rồi sẽ đến lúc chỉ còn lại mình tớ trên cây cầu trượt màu đỏ này.

Tôi đặt hờ bàn tay mình lên bàn tay cậu ấy như đang nắm lấy nó.

- Để không còn cô đơn nữa, cậu phải kết thúc hành trình này thôi. Hành trình mới sẽ có nhiều người nhìn thấy cậu, nghe thấy cậu, có những cuốn sách và có những bản nhạc, và không còn cô đơn nữa. Tớ nghĩ vậy đấy. Khi đến cuối đường rồi, ta phải rẽ thôi.

- Tớ luôn tự hỏi tại sao mình lại ở đây, và không bao giờ có câu trả lời. Bây giờ cũng vậy. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa rồi, hoặc chưa từng quan trọng. Điều tớ cần chấp nhận là mình không còn thuộc về thế giới này nữa. Có lẽ cậu xuất hiện là một món quà, để tớ có đủ can đảm làm điều đó.

- Cậu sẽ có một khởi đầu khác, có một nơi khác thật sự thuộc về.

- Nếu tớ không còn ở đây, cậu có buồn không?

Chẳng biết đã nghĩ gì, tôi nghiêng đầu, nhắm mắt, đặt môi mình lên môi cậu, như một cái chạm khẽ. Môi cậu như một làn sương mùa Đông lạnh buốt tan đi trên môi tôi.

Những cảm xúc mơ hồ trước đó đã được gọi thành tên. May mắn và kịp lúc, tôi nghĩ vậy.

Khi tôi mở mắt, Quang đã biến mất. Có lẽ cậu ấy đã bay đi cùng gió, biến mất vào nắng, hoặc đi qua một cánh cổng vàng rực sáng. Dù thế nào, đó cũng là một hành trình buộc phải đi để có một khởi đầu mới. Chỉ còn tôi ở lại.

Tôi biết những ngày sắp tới của mình sẽ có nhiều ngày tôi đến chàng trai đã đột ngột xuất hiện bên cạnh cây cầu trượt màu đỏ. Sẽ có những ngày tôi leo lên câu cầu trượt ấy ngắm mây trôi, một mình, và nỗi nhớ càng mênh mang hơn. Nhưng tôi cũng biết mình vẫn sẽ đi tiếp trên hành trình của riêng mình. Tôi sẽ không bao giờ quên cậu. Và cũng sẽ in sâu và ký ức cảm giác về nụ hôn đầu như một bông hoa tuyết chạm khẽ trên môi. Mong manh. Dịu dàng. Và lạnh như mùa Đông vừa rớt xuống.

Ola hôm nay chán vãi, lên xemMEtoàn những đứathất tình viết ME sến ko tả được @@. Bỗng nó trốmắt khi thấy dòng chữ :
" TAO THÁCH THẰNG NÀO TÁN ĐƯợC TAO, TAO LẠY CẢ NHÀ NÓ".
Đấy là ME của một đứa con gái( bá đạo quá @@ ).

Hãy cho em gọi anh là Gió...
- phải cho con này biết tay ( nó nghĩ thầm ).
- ê, con dở người kia.
- đứa nào đấy? Sút chết cha mày giờ. Ai dở người?
- sax. con gái mà ăn nói thế àk? Khiếp quá @@.
- thíx thế đấy, sao? Ý kiến àk?
- tao thấy mày viết ME bá đạoqúanên hỏi thử thôi.
- thế tóm lại là mày muốn gì?
- tao muốn tán mày.
- sax. Tán tao ák? Thế mày có xe ko?
- ko
- có tiền ko?
- ko
- hôhô, thế mà cũng đòi tán tao ák? Next đithằng r2.
@@!
5 phút sau. . ko thấy nó Rep lại, nhỏ thấy hơi hối hận : nó tự ái rùi àh? Chắc là giậnthật rùi. Mà nói chuyện với thằng này hài phết. Quyết định pm.
- ê thằng kia!! Đi đâu rùi?
Vẫn ko thấy nó Rep lại.
- giận rùi àk?
. . im lặng. .
- cho tao xin lỗi, lúc nãy hơi quá lời. Quay lại nói chuyện đi.(><.
3 giây sau. .
- cái gì thế mày? tao Vừa mới đi ia? Xong.Mà mày bảo cái gìcơ? xin lỗi tao hả?
- ax, tiên sư cái thằng vô duyên. Lúc nãy nhắn nhầm thôi, tao gửi cho đứa khác cer.Đừng tưởng bở nhá.
- ôi vãi!! Thế thôi tao đi ia? Tiếp đây.
- ê ê! Quay lại, tao xin lỗi mày!! Được chưa?
- xí, xin lỗi là xong vậy thì đẻra công an mà ăn kít àk?
- thế bây giờ mày muốn cái zề?
- thì nãy tao nói rồi mà, tao muốntán mày.
- miẹ, mất cả hứng. Tao ko thích.
- ôi, đau bụng quá, nhà vệ sinh đâu rùi nhỉ?
- ê ê, quay lại đây ngay !! Taochưa nói hếtmà.
- hề hề, tự nhiên hết đau bụng rùi. Mày địnhnói gì?
- mày thíx tao àk?
- xí, ko dám. nhà em nghèo lắm, ko đủ khả năng đâu.
- sút chết cha mày giờ. Lúc nãy đuà thui. Hìhì.
- hì cái lì tì phì. Mà R2 là cái gì hả mày?
- hơ hơ. . . Là. . Là . . Là rắc rối. Hề hề @@!
- ồh thế hả? Thế thì nói luôn là rắc rối đi còn bày đặt.
- xì, bỏ qua đi. Mà quên chưa hỏi mày bao nhiêu tuổi?
- dạ. Em sinh năm 94 chị ạk.
- èo, thế hơn tao 1 tuổi àk?
- thế mày phải tao bằng anh chứ.
- mơ đi nhá. Hơn có 1 tuổi màbắt ng tar gọi bằng anh.
- ôi tao lạy mày!! @@.
- thế mày có muốn tán tao ko?
- đổi ý rồi, hehe.
- sax. Thế thôi tao outđây, bye.
- hé, đùa xíu thui mà. Hề hề.
- tát chết cha mày giờ. Thế thìbây tao chomày 3 ngày, nếu màytán được tao thì taoyêu mày luôn. Ok?
- ok.
- thế mày định tán taothế nàođây?
- ơ cái con hâm này. Tán thế nào là việc của tao chứ. Bây giờ mày gọi tao là ck còn tao gọi mày là vk nhá. Tao thấy mấy đứa yêu nhau chúng nó toàn gọi thế àk.
- ok, miễn sao trong 3ngày mày làm tao đổ là được, bây giờ tính luôn. Hehe
- ax, đổ cái ổ, con gái con đứanói chuyện vô duyên.
- quen rồi. Hề hề
- vk ơi.
- cái gì hả ck?
- hề hề, gọi là vk - ck nghe haynhỉ? .
- Uk, ck ngố.
- có mày ngố ý.
- sút chết giờ, gọi là vk chứ.
- ừk ừk, xin lỗi vk tao quên mất. Thế mai có đi học ko vk?
- ko, được nghỉ cả tuần cơ.
- mà quên chưa hỏi vkở đâu?
- tao ở ND nè ck.
- hả???
- cái gì thế?
- tao cũng ND nèk vk.
- sax. Mà ở chỗ nào ND?
- có bít trường Đại họccông nghiệp ko?
- biết, Nhà tao gần đấy mà. Thế mày cũngở đấy hả ck?
- uk, he he. Thế mai đichơi kovk?
- uk, mai được nghỉ mà, Hì.
- thế sáng mai tao quađón vknhá.
- uk, tao đợi ck.
Bạn đang đọc truyện tình yêu tại wap4mua.net
Phần 2
ngày thứ 2. .
8h30..
- dậy chưa vk?
- @@ dậy lâu rùi.
- mà nhà vk ở khu nào?- hỏi làm gì?
- thì tao đến đón vk đichơi.
- thôi tao lạy ck, papa tao mà biếttao đi với ck chắc ổng chotao dzô chùa luôn mất.
- hix, tao muốn đi chơivới vkmà.Đi mà vk.
- đừng nhõng nhẽo nữa, như con nít ý. tí 9h ra cổng trườngđóntao nha ck. Đến muộn taođi với thằng khác đừng có trách.
- bít rùi, hehe.
9h15 tại cổng trường.
- đâu rùi ck? Mày địnhcho taoleocây àk?
- đây đây, thấy vk rùi.Tao đang đứng ở gốc cây nè, ra đây.
- èo, sao nhìn mặt mày ngu thế hả ck? @@
- lúc nãy bị mấy thằngđuổi, may mà chạynhanh ko thì. .
Nhỏ phì cười làm nó cười theo.
- thế bây giờ đi đâu hả ck?
- đi chơi đu quay đi. Tao thíx đu quay lắmvk ạk.
- @@ sax, mày mấy tuổi rùi màcòn đu quay hả ck?Thôi đi ănkem đi, tao biết quán này ngonlắm.
Nhỏ cầm tay nó 2 đứa vừa đi vừacười nóivui vẻ, thi thoảnglại đá xoáy nhau @@ làmnhững ngườiđi đường nhìn vào cũngthấy hạnh phúc.
Dừng lại ở một quán cafe nhỏtrên đườngPhạm Ngũ Lão,2 đứabước vào. Nhỏ tự chọn cho 2 đứamột bàn, bàn này nằm ở trung tâm của quán cóthể nhìn ra ngoài đường.
- 2 em dùng gì? - chị chủ quángọi.
- kìa vk, chọn đi. Mày nói kem ở đây ngonlắm mà.
Chị chủ quán phì cười làm nhỏ xấu hổ.
- cho em kem dâu đi chị, còn thằng kia kệ cha nó.
- @@ ế ế, thế chị cho em kem dâu luôn hìhì.
Chị chủ quán cười rồi quay đi.
- lúc nãy mày định chotao nhịn àk vk? Ácthế?
- cho chừa đi, ra đường xưng hô như thếngười tar cười chothối mũi.
- kệ, tao thíx thế, hì hì.
Chị chủ quán đặt 2 ly kem lên bànrồi trở lại.
- vk này.
- sao hả ck?
- há miệng ra.
- làm gì?
- thì cứ há ra.
nói xong nó xúc một phần kemcủa mình đútcho nhỏ.
- ngon ko vk?
- ngon lắm ck ạh - nhỏcười mũmmĩm.
- thế ngày nào tao cũng đưa vk đi ăn kemnhá, hì hì .
- mày muốn tao rụng hết răngàhck? Ăn vừa phải thui chứ.
- uk, miễn vk vui là được hì hì.
Nhìn 2 đứa vừa ăn kem vừa cuời vừa trêu đùa làm chị chủ quán vàmấy người khách phải bật cười. Đúng là chưa thấy aidễ thương như hai đứanày...
- ck ơi, thằng kia đẹp trai quá @@.
- xí, thế thì yêu nó luôn đi.
- mày ghen hả ck?
- dạ thôi, ko dám đâu ạk. Xí.
- sút chết giờ, lại thái độ hả? Chếtnày.
- á, sao lúc nào mày cũng bắt nạt tao thế hả vk?
- đáng đời. He he.
- vk này.
- gì hả ck?
- tao hỏi thật nhá.
- nói đi.
- từ trước đến giờ mày đã yêuđứa nào chưa?
Câu hỏi của nó làm nhỏ bối rối.
- rùi. .
- thế sao ko yêu nữa?
- thì ko hợp tính. Mà thôi nói chuyện khác đi, nghe oải quá.
- thế tao hỏi cái này mày đừnggiận nhá.
- ukm, hỏi đi.
- thế ngày mày tắm mấy lần?=))
- @@ á á, cái thằng ck ngố này. Cái đấy mà cũng hỏi được, mày chết với tao. Đứng lại.
- háhá, thì vk kêu tao nói chuyện khác mà. Hề hề. Giận rùi àk?
- ai thèm giận, hứz
- lêu lêu, vk ơi đừng giận nữa, ck xin lỗi.
Nhỏ phì cười.
- người ta đang nhìn kìa, xí hổ chết.
- hì hì, vk cười rùi.
- ck ơi
- gì vk?
- tại sao mày lại thíx tao?
- tao cũng ko biết, chắc là nói chuyện hợpnhau, với lại tao thích cái tính trẻ con của vk.
- vậy nếu như mai taochết đi thì ck có yêu đứa khác ko?
- chắc là có chứ. Mà từmai mày đừng hỏi thế nữa nha vk.Nghe pùn quá.
- uk, tao xin lỗi ck.
- thế vk thíx nhất mùagì?
- mùa thu
- sao lại thíx mùa thu?
- thì nghe xong bài Thu Cuối của YanBi thìthíx thui chứ có gì đâu.
- sax. Thế mà cũng nói.
- thế ck thíx mùa gì?
- ck thíx mùa đông vì muà đông được đắp chăn bông ngủ nướngthíx lắm
- @@, đúng là đồ heo lười. Chỉănvới ngủ thôi.
Đi một đoạn thì 2 đứa tạt vào cửa hàng bán quà lưu niệm.
- ui, con gấu này dễ thương quá nè ck.
- uk, nhưng ko dễ thương bằng vk Hì hì.
- xí, chỉ giỏi nịnh.
- @@ tao nói thật mà, vậy vk có thíx ko? Taotặng vk đấy.
- hí, cám un ck.
Chợt nhỏ dừng lại
- ck ơi, đôi vòng này đẹp quá nèk.
- xí, xấu mù. Cho cũngko thèm.
Quay sang nhìn đồng hồ đã gần 10h, nó giục. .
- Muộn rùi, đi về thui vk.
- ukm, muộn rồi.
Nhỏ quay bước đi mắt vẫn ngoái nhìn lại đôi vòng lúc nãy.
- đến đây thôi, ck về đi ko papa tao thấy.
- ukm, vk ngủ ngon nhé
- ck cũng thế.
Hai đứa quay mặt bước đi, nó thì trong lòng rất vui còn trên gương mặt nhỏ thì thoáng chútbuồn
Bạn đang đọc truyện tình yêu tại wap4mua.net
Phần 3.
ngày thứ 3. . .
Hôm nay nó dậy muộn hơn mọi ngày, việc đầu tiên là lên Ola xem nhỏ có onl ko.
Chắc nhỏ vẫn đang ngủ - nó nghĩvậy.
Bước ra cửa hít thở kokhí trong lành vậy.
Đánh răng rửa mặt ăn sáng xongnhìn đồng hồ đã gần 10h, nó gọicho nhỏ thì nhỏ tắt máy. Chắc nhỏ đã quyết định rồi. Nó hụt hẫng.
Chưa bao giờ nó buồn như hôm nay. Rảobước trên nhữngcon phố cũ ánh nắng chói chang làm nó khó chịu.
- haiz, thôi quay về ngủ giấc nữa.
Nằm trằn trọc trên giường nónghĩ về nhỏ. Ko biết giờ này nhỏ đang làm gì nhỉ?
Cứ mông lung suy nghĩ nó ko để ý bên ngoài trời đã tối.
Bước xuống giường với cái áokhoác nó khoả cửa phòng rồi đi ra đường.
Những ánh đèn đường ảm đạmlàm nó thêm buồn.
Chợt nó dừng lại ở hàng lưu niệm tối quamà 2 đứa đã đến. Nó nhớ tối qua nhỏ kêu thích đôivòng tay ý. Ko biết nócó gì đặc biệt làm nhỏ thíx nhỉ?
Cầm đôi vòng trên tay, nó sững sờ.
Như hiểu ra điều gì đó, nó chạy một mạch tới nhà nhỏ, hỏithăm thì được biết nhỏ vừa mới đi ra ngoài.
Nó lao ra đường, kia rồi, cái hình ảnh quen thuộc, là nhỏ. nó chạy đến.
- vk, sao hôm nay vk ko lên Ola, điện thoại thì tắt máy làm tao lo quá.
- uk, hôm nay tao bận ck ạk. Mà hôm nay là ngày cuối cùngck nhỉ?
- ukm, nhớ mà, đi theock.
- đi đâu?
- thì cứ đi.
Nó đưa tay với taxi, mở cửa xe nó thì thầmgì đó vào tai ông tài xế mà nhỏ ko nghe thấy.
- lên xe đi vk
- mà mày đưa tao đi đâu hả ck?
- ko đưa đi Trung Quốc đâu mà lo, lên đi.
Xe bắt đầu lăn bánh, đi được mộtđoạn thì đến nơi.
2 đứa xuống xe, chiếcxe quay đầu rồi mất hút trong bóng tối. nó cầm tay nhỏ
- đi vào đây vk.
- cái gì thế này sao mày đưa tao ra nghĩa trang hả ck.
- hờ hờ, tao muốn làm1 việc
- việc gì?
- thế vk nghĩ một nơi vắng vẻ yêntĩnh chỉ có vk vàck thì làm gì là thích hợp.
Nói xong nó tiến về phía nhỏ.
- đừng có lại gần đây ko tao hét lên đấy, ko ngờ con ngườimày lại xấu xa như vậy,uổng công tao đã yêu mày.
Nó giật lấy tay nhỏ, nhỏ vừa giãy giụa vừakhóc.
- ê vk, mày làm sao thế?
- tao xin mày, tha cho tao đi.
- sax, mày nói cái gì thế hả vk?Đưa tay đây.
Nó cầm lấy tay nhỏ đeo chiếc vòng vào tay nhỏ.
- mày làm gì thế ?
- tao tỏ tình với vk mà, tao chọn chỗ này được không vk?Hềhề, vắng vẻ. Yên tĩnh chỉ có tao với vk.
- này thì yên tĩnh này,ck làm tao hết hồn.
- á, làm gì mà phải hếthồn. Màsáng nay vk giận tao àk?
- uk, giận lắm.
- uk, hiểu rồi. Thì ra vk thíx cáivòng đấy vìnó khắctên của tao và vk, hì hì. Vậy vk cóyêu tao ko?
- ko
. . 1 phút im lặng. .
- uk, tao biết mà, một thằng như ck đâu xứng để vk yêu.
Nó quay bước đi chợt có một vòng tay ôm nótừ phía sau ( ma àk? @@ ).
- tao ko yêu ck mà là rất yêu, yêu từ cái lúc gặp nhau trên ola cơ, yêu cái kiểu nói chuyệncon nít của ck TAO YÊU MÀY CK NGỐ AK.
- á .á ,bé mồm thôi vk.Tao cũng yêu vk. Hỳhỳ, ko xa nhaunữa nhé.
- ukm
- vk ơi
- sao ck?
- đằng sau vk có con ma kìa.
- đâu đâu? @@
- ck đùa đấy haha.
- á á ck ngố dám trêu vk, đứng lại..
Bạn đang đọc truyện tình yêu tại wap4mua.net
Phần 4
- ck ơi.
- sao hả vk?
- tao yêu mày.
- tao cũng yêu vk. Thếcó đẻ ko vk?
- sút chết cha mày giờ, đã cưới đâu mà đẻ.
- tao tưởng đẻ xong mới cưới.Ngày trước đẻ tao xong mama vspapa mới cưới mà.
- @@" tao lạy ck.
- hì, tao đùa đấy. Mà vk này.
- sao hả ck?
- mai tao phải đi làm, mà dạo nàynhiều việc lắm, chắc tao ít gặp vkhơn.
Buồn. . .
- hok sao đâu, công việc mà ck, hì. Ck mà léng phéng vs con nào là chít vs tao đấy.
- @@ thích ăn đấm àk?tao chỉléng phéng vs vk thôi.
- ck ngoan. Giữ gìn sức khoẻ, ck mà ốm làtao bỏ ck luôn đấy.
- sax.. Dạ ck biết rồi...
Thế là những cuộc đi chơi, những tin nhắn dần ít đi. Còn nó, ko biết do áp lực công việchay đua đòi bạn bè mà nó bắt đầu hút thuốc, nói trắng ra là nó nghiện thuốc lá.
Tối thứ 7, nó trở về nhà trongtâm trạng mệt mỏi, châm điếuthuốc phì phèo rồi lên Ola.
- Buzz!!
- hi, vk.
- hix, nhớ ck quá, múnnhìn cái mặt ngu của ck quá àk.
- =.-!, tao cũng nhớ vk lắm.
- mai có rảnh ko ck?
- mai đi làm rùi. Sao hả vk?
- hok có gì, hì hì.
- vk ngố, mai là chủ nhật mà, haha.
- á, ck dám lừa tao, giận, Ứ chơi vs ck nữa.
- híc. Định rủ vk đi chơi mà vkgiận mất rùi, chắc vk ko đi đâunhỉ?
- á á, hết giận rùi, hì, ck ngố đángiu ai màdám giận.
- @@ thay đổi nhanh thế? Mai8htao đón vk nhá.
- ok, hì hì...
8h15 sáng CN...
- ck đâu rùi?
- đằng sau nè vk.
- @@!
- vk đợi lâu chưa?
- từ 6h sáng cơ.
- uầy, sao ko gọi tao?
- tao đùa đấy, hềhề.
- con vk ngố này, cốc chít giờ. Thế đi đâu bây giờ hả vk?
- đi ăn kem đi ck.
- èo, mới sáng ra đã ăn kem, hok sợ sâu răng àk?
- sâu cái đầu ck ế.
- vk mà sún là tao ứ yêu nữa đâu đấy. Đi nào vk.
Nó cầm tay nhỏ bước đi, vẫn con đường ấy, quán cafê và cái bàn ngày nào như dành riêng cho 2 đứa. Chị chủ quánvà mọi người đều đã quen, nhìnthấy 2 đứa mọi người đều nở nụ cười vui vẻ.
- 2 em dùng gì? - chị chủ quángọi.
- kem dâu chị ạh - 2 đứa đồngthanh.
Chị chủ quán bưng ra 2 ly kemđặt lên bàn.
- 2 em ngon miệng.
- cảm ơn chị.
Nó đẩy ly kem sang cho nhỏ rồi móc bao thuốc trong túi ra châmrồi rít một hơi dài.
- ck hút thuốc đấy àk?
- uk, tại đi làm buồn quá nên...
- ck, bỏ thuốc lá đi.
- thế bây giờ bắt vk bỏ ck thì vk có dám ko? Ck hứa hết điếu này rùi ck bỏ, hì.
- ck hứa rùi nhá.
- uk, ck hứa mà.
- ck, há miệng ra nào..Ầm nào, ngon ko?
- ngon lắm vk ui.
2 đứa cười tít mắt làmmấy người khách phảiphì cười.
- vk này.
- sao hả ck?
- nếu như có một ngàytao phải xa cuộc đời này, phải xa vk thì vk sẽ thế nào?
Lặng. . .
- chắc tao ko sống nổick ak.
- vậy vk có khóc ko?
- ko.
- tại sao lại ko?
- ck đừng hỏi nữa được ko? -mắt nhỏ rưng rưng.
- tao... Tao xin lỗi vk, tao ko hỏi nữa.
Ko gian im lặng, những cơn mưa mùa thu bắt đầurơi trênnhững mái nhà, cảkhu phố trắng xoá một màu mưa, cái cảmgiác buồntê tái uà về...
Dạo này nó phải làm tăng ca, công việc bộn bề, nóhút thuốc nhiềuhơn, hết điếunàyđến điếukhác, nó quên lời hứa với nhỏ rồi.
Tối hôm nay trở về nhà đã hơn 9h, nó koăn uống gì, nằmbịchxuống giường với bao thuốc rồi lên Ola.
Nhỏ đang onl. . Nó pm.
- vk ngố chưa ngủ àk?
. . Im lặng. .
Một File Media được gửi đến. . Là ảnh nhỏchụp những lúc haiđứa đi chơi. Nhìn ngộghê.
- hí, đẹp ko hả ck?
- đẹp đấy, mai ck in rùi gửi cho vk nha.
- hì, hum nay làm mệt ko ck?
- mệt, nhưng gặp vk lại thấy khoẻrùi. Hì hì.
- hứ, xạo, ck phải giữ gìn sứckhoẻ đấy, ngủ sớm đi mai mà đi làm.
Nó cười, tay vẫn cầm điều thuốc đưa lên miệng kéo một hơi dài. Bỗng đầu nó choáng váng ngực đaunhói, nó ôm ngựcrồi bò lại chỗ cốc nước, chắc là bị trúng gió thôi - nó nghĩ thế.
Uống hết cốc nước thấy cũng đỡ hẳn, nóyên tâm chat với nhỏ nhưng nhỏ đã off từ lúc nào.
Sáng hôm sau. . .
Trong công ty quy định ko được hút thuốc lá nên nó phải trốn vàonhà vệ sinhđểhút.
Điếu đầu tiên chưa thấm vào đâu, nó châm tiếp điếu thứ 2 thì ngực nó đau nhói Lại cảm giác giống tối qua nhưng lần này đau dữ dội hơn nhiều, hoa mắt, lảo đảo nó gục xuốngtrước bồn rửamặt.
Khi tỉnh dậy nó thấy mình đang ởbệnh viện.
- sao tôi lại ở đây thế này? Tôi bị ốm àk?
những người làm cùngđưa nó đến đây ko ai nói một câu nào,họ chỉbiết quay đi,gương mặtthoáng buồn bỏ mặc những câu hỏi củanó.
Nó chạy đến phòng bác sỹ trưởng khoa đểhỏi chorõ. Vị bác sỹ đăm chiêu nhìn nó, ông thở dài.
- cậu bị ung thư phổi giai đoạn II
Bạn đang đọc truyện tình yêu tại wap4mua.net
Phần cuối.
Bác sỹ cho nó hay. . Nó bị ungthư phổi giai đoạn II.
Cả trời đất như sụp xuống, taynórun lên, nó suy sụp, ko lời nào tả được tâm trạng củanólúc này.
Bác sỹ khuyên nó nên nằm lại bệnh viện có thể nó sẽ sống thêm được vài ngày nhưng nó gạt phắt đi, sống như thế ko bằng chết.
Trở về nhà, nó tự nép mình vào góc, nó khóc,nướcmắt của một thằng con trai, nó không khóc vì nó sắp chết, nóko sợ chết, nhưng gia đình nó, nhất là nhỏ, nhỏsẽ thếnào đây??
với tay lấy quyển sổ, nó viết,hai hàng nước mắt chảy dài...
Reng. . Reng. .
- ck àk, bây giờ ck có rảh hok?
- vk ngố àk, ck mệt lắm, ck muốn ngủ.
- híc, giờ này mà ck còn ngủ được àk? Hay là ck ghét vk?
- ck.. Mệt thật mà... Ckngủ đây.. .
Phụt. . .
Máu. . . Nó thổ huyết, buông điện thoại nó ngả người trong ko gian, 2 mắt nhắmnghiền. . . nó ngủrồi, nó sẽ kotỉnh nữa...
- ck, ck sao thế? ck nghe máyđi. ..
Chắc ck ngố đang trêumình đây đây mà -nhỏnghĩ thế.
Đến phòng nó nhỏ chạy xộc vào.. .
- ck ơi, hum nay zui quá, dậy đi, vk đưa ckđến chỗnày.
Im lặng. . .
- ck sao thế. . ??
Ko có tiếng trả lời. . .
Máu. . .
- ck đang ngủ àk? Vk đến rùi nèk,đưa vk đi ăn kem đi ck, vkmuốn ăn kem.
Im lặng. . .
- ck sao thế? Trả lời vk đi chứ. Sao ck ngủmãi vậy.Dậy đi ck,đưa vk đi ăn kem.
Từng tiếng nấc nghẹn đến thắt tim. Nhỏ ôm nó vào lòng. Cuốn sổcùng mấy tầm hình rơixuống, trong đấy là nhữnggì nó viết. . .
ngày. . Tháng. . Năm. .
Hôm nay đi chơi với vk ngố vui quá, vk cười tít mắt, chắc là thíx mình rồi. =))...
ngày. . Tháng. . Năm.
Cuối cùng thì mình cũng tán được vk ngốrùi, mất bao nhiêuthời gian mới tán được đấy. . .
ngày. . tháng. . năm.
Vk ngố àk, ck xin lỗi, ck sai rồi,ckko nghe lời vk, ck vẫn hút thuốc nèk, vk phạt ck đi...
Vk đã nói là sẽ ko khóc rùi đấy nhá. Hì hì, trời cũng lạnh rồi vk nhớ mặc áo ấm vàonhá.. Thôi, viết đến đây thôi, ck mệt quá, ck ngủ đây. . .
- ck đừng ngủ nữa, ck tỉnh tạiđi sao ck ngủ lâu vậy? Sao người ck lạnh thế này? để vk sưởi ấm cho ck nha. Ck ngủ một lúcthôi ck nha, ck còn phảiđưa vk đi ăn kem nữa đấy.. .
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặtnhỏ, mím chặt môi kìm nén nỗi đau, nhỏ khócko ra tiếng.. .
Bước trên con phố cũ ngày xưa nhỏ và nó từng đi qua, kýức ùa về nhỏ bước đếncái quán cafe cũ. . . Vẫn làcái bànấy nhưng giờchỉ còn có mình nhỏ.
Gọi 2 ly kem nhỏ đặt một ly vềphía đối diện.
- ck àk. Kem dâu ck thíx nè, ck ăn đi. . .
- để vk đút cho ck nha. . .
- ck ko thíx àk? Vậy để vk ănnha..
Mọi người xung quanh chỉ biếtlắc đầu thở dài, như hiểu ra chuyện nên ko ai lêntiếng.
- ck à, nhìn vk ăn này.
Đưa thìa kem vào miệng, nhỏ mếu máo, hai hàngnước mắt đẫm lệ, nhỏ lao ra khỏi quán nhưngườimất hồn.
Trong vô thức nhỏ thấy nó đang đứng ở bên kia đường, nhỏ chạyvụt sang mà ko biết đằng sau có một chiếc xe máyđang lao tới. . RẦM. .
- có người bị tai nạn kìa. .- tiếng bà bán nước gầnđấy.
Nhỏ được đưa đến bệnh viện,sau một hồi ngất đi cuối cùngnhỏ đã tỉnh. Lao ra khỏi giường bệnh nhỏ gào thét tên nó như một người điên.
Bác sỹ cho biết vùng đầu nhỏ bị tổn thươngnặng có lẽ đã gây ảnh hướng tớitâm lý, bố mẹ nhỏchỉ biết khóc khi ngườita đưa nhỏ vào khoa tâm thần.
Họ nói nhỏ bị điên. Ko,nhỏ kođiên, họ đâu hiểu được nỗi đau mà nhỏ phải chịu.. .
Bữa cơm chiều hôm ấy nhỏ tỏra tỉnh táo hơn, giấu chiếc thìa sắt vào áo, nhỏ trốn vào một góc khuất mởtấm hình mà 2 đứa chụp chung, nhỏ cười trong nước mắt...
Mây đen kéo đến, tiếng sét ầmầm như xétan bầu trời. . .
Xoẹt. . .
Kèm theo tiếng sét là những giọt máu đỏphun ra.
Cơn mưa cuối thu rơi ào ào như .. Mưa hoà chung vào máuvà nước mắt.
Sáng hôm sau, người ta thấy xác một ngườicon gái đang ômchặttấm hình, cổ tay đã khô máu, đôimôi nở một nụ cười .
Nhỏ đi rồi, nhỏ đang rất hạnhphúc, ở nơiđónhỏ và nó đang cầm tay nhau bước đi
trên đồng cỏ xanh, đến miền đất hạnh phúc

Cô gái buông tay chàng trai ra. Chàng trai giật tay cô gái lại” Em đùa cái gì đấy , có chuyện gì xảy ra ư?”

” không! chỉ là em muốn chia tay thôi , mệt mỏi quá!”


Cô gái quay mặt đi nhìn về hướng khác.

Chàng trai bất lực. Im lặng.

Cô gái đứng lên” Mình đi về đi anh! Em ko muốn ngồi đây lâu”

” Thôi cũng quên nhanh thôi mà, chỉ là tình yêu vụt qua thôi mà”. Chàng trai thở dài nghĩ.Tính cả thời gian quen và yêu chỉ vẻn vẹn 2 tháng , chàng trai cảm thấy hơi hẫng hụt. Dù 2 tháng nhưng ngày nào họ cũng gặp nhau , ngày nào cũng nói chuyện , 2 tháng , tức là 59 ngày họ hiểu về nhau , 2 tháng không có ngày nào buồn , luôn là sự vui vẻ, dường như họ không thể thiếu nhau được 1 ngày. Nhưng có 1 điều chưa bao giơ chàng trai được nghe 1 câu chuyện buồn của cô gái . Trong cuộc nói chuyện của họ chỉ nói về 1 vấn đề nào đó, về 1 người bạn của họ.

Và giờ cô gái muốn chia tay , muốn anh không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa.

Chàng trai chấp nhận. Không 1 nguyên nhân , không 1 lí do.
Có lẽ cô gái cũng giống như bao đứa con gái khác : Vui thì yêu , không thích nữa thì giải tán .

Hãy cứ nghĩ như chính tạo hóa , quy luật của cuộc sống thôi!
1 ngày , 2 ngày …… 1 tuần trôi qua, cuộc sống của chàng trai thật vô nghĩa , nó như 1 món ăn thiếu đi gia vị . Nhạt phếc Không 1 tin nhắn , không còn sự hỏi thăm vào mỗi bình minh chàng trai thức dậy .

Trống trải ! Chàng trai vào phần danh sách , muốn chạy nhanh qua tên cô , nhưng ngón tay nó cứ dừng lại đó . Không chịu bấm phím nữa.

Chàng trai ấn nút gọi . 1 , 2 giây , bất giác chàng trai giật mình ấn nút tắt..

Điên quá rồi đấy”. Chàng trai tự nhủ.1 ngày , 2 ngày của tuần tiếp theo trôi qua , từng ngày trôi qua như xéo vò trong tim chàng trai. Không thể chịu nổi , chàng trai nhắn tin cho cô gái” Anh muốn gặp em , 1 lần thôi , dù là lần cuối , anh xin em !

” Được ạ. Quán cafe lẫn đầu mình gặp nhau anh nhé!”
Chàng trai đang ngồi nhìn ra cửa sổ như 1 người vô hồn , 1 bóng dáng ngồi xuống , chàng trai quay ra , cô gái đang ngồi trước mặt .
Bằng xương bằng thịt , Không giống như những ngày qua chàng trai chỉ ngắm cô qua những bức ảnh cô từng gửi cho chàng trai .
Như 1 người bị mất đi 1 thứ quý giá và người đó đã tìm lại được. Sừng sững ngay trước mắt. Nhưng nửa tháng không gặp nhau , trông cô gái như gầy hơn , ánh mắt cô buồn quá.Sau những lời hỏi thăm xã giao , cả 2 im lặng không nói câu gì. 1 tiếng đồng hồ trôi qua , bao trùm quanh họ là sự im lặng.

Cô gái đứng dậy :” Nếu không có chuyện gì nữa thì em về trước nhé!”

” Tại sao em cứ như vậy thế , luôn là người muốn đi về , em không muốn nhìn mặt anh , nói chuyện với anh sao?

Vậy thì từ đầu em nói yêu anh làm gì , không yêu thì đừng lừa dối như vậy!

Chàng trai quát lên . Cô gái im lặng , ánh mắt vô hồn ngồi xuống.” Em có biết 2 tuần qua anh sống thế nào không , anh như cạn kiệt sức lực , anh không thể làm gì nên hồn , anh nhớ em !
Nhớ em nhiều lắm!

Nhớ em da diết ! Anh biết khi anh nói điều này em sẽ cười vì anh quá ngu ngốc , vì anh là 1 thăng con trai mà quỵ lụy 1 người không yêu mình như vậy , Nhưng anh không thể chịu nổi ! Không thể chịu đươc cảnh 1 ngày thiếu đi khuôn mặt em , 1 ngày thiếu đi những tin nhắn của em , 1 ngày thiếu đi giọng nói của em , thiếu đi nụ cười của em . Thiếu em , anh thiếu tất cả cuộc sống .
Thiếu em anh như chết dần chết mòn đi từng ngày”

” Chúng ta mới yêu nhau hơn 1 tháng thôi mà , chưa có gì sâu đậm cả , em cũng như bao cô gái khác thôi mà , anh có thể quên em để đến với người con gái khác mà”

Chàng trai ngước nhìn cô gái 1 hồi lâu :” Nếu em nghĩ chuyện tình cảm dễ như vậy thì anh thất vọng vì đã yêu em như thế này”
Chàng trai đứng dậy, trả tiền , đi xuống cầu thang. Cô gái cứ ngồi đó, cô khóc , khóc rất nhiều, tim cô đau quằn quại, cô ấn nút gọi vào số chàng trai :” Em xin anh, hãy quay lại, em muốn nói với anh………. !

Em muốn nói là …….

Em …. em yêu anh nhiều lắm !”

Chàng trai tắt máy , đứng 1 hồi lâu, rồi anh chạy nhanh lên cầu thang , cô gái ngồi đấy , người run lên bần bật , cô khóc nhiều quá , chàng trai ôm lấy cô gái , mặc cho mọi người xung quanh nhìn . Chàng trai cứ ôm lấy cô gái , cô khóc thảm thiết trong vòng tay chàng trai.

” Tại sao em muốn chia tay anh , em yêu anh hay không yêu anh?” Em yêu anh…….. em yêu anh nhiều lắm!….

Vì em sợ , em sợ, em sợ khi em yêu anh nhiều quá!

Khi chẳng may anh rời bỏ em !

Em sẽ không sống được vì yêu anh quá !

2 tháng , không phải là con số lớn lao , nhưng tình yêu em dành cho anh còn lớn hơn cái thời gian nhỏ nhoi đó. ”

“Cô gái lau nước mắt” Người ta đã nói : Tình chỉ đẹp khi tình dang dở

- Không bao giờ có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu mà thôi , em đã từng trải qua , sự phản bội của tình yêu 1 lần khiến em không dám yêu ai quá nhiều. Và khi em nhận ra em yêu anh nhiều quá , em sợ !

Sợ 1 ngày anh rời xa em !

Em không muốn khi chúng ta có quá nhiều kỉ niệm , em sẽ không sống nổi mất”

Chàng trai ghì chặt lấy cô gái , ghì chặt lấy người con gái nông cạn ngu ngốc” Em là đồ ngốc , em có biết anh yêu em nhiều lắm không , em không biết như thế nào mà em cứ tự sắp đặt cho cuộc sống của em , cuộc sống của người khác vào con đừơng cụt , sao em ích kỉ thế ! Em không biết anh đã sống những ngày thiếu em đau khổ thế nào không, Anh sống mà như mình đang chết , anh sống mà như người vô hồn , vì ai em biết không? Vì 1 con người ích kỉ là em đấy.”
Và chắc các bạn biết kết thúc của họ phải không . Họ đã yêu nhau và lấy nhau , vì cả 2 đều rất yêu nhau , cần nhau . Cô gái đã nông cạn trong tình yêu quá . Và trong 2 người yêu nhau , 1 người mù quáng , 1 người đủ tỉnh táo để chuyện tình của họ có thể tiếp tục , để cả 2 không phải hối tiếc vì sự quyết định sai lầm, để người mù quáng kia có thể hiểu được mình ngu ngốc quá !

Đôi khi trong tình yêu có sự kết thúc hạnh phúc, nhưng cũng có những tình yêu dang dở do 1 điều gì đó cả 2 không rõ , chỉ là tình yêu của họ có đủ mạnh để tiếp tục vượt qua hay không thôi …..

- Chào nhóc!

- Ai là nhóc hả? ngươi bao nhiêu tuổi mà dám kêu tôi là nhóc?

- Tuổi ta đủ lớn để kêu em là nhóc. Haha

Hắn nói rồi nở một nụ cười thật tươi. Thật sự tâm trạng tôi không tốt tôi cũng chẳng muốn đôi co vớ hắn. tôi bây giờ chỉ muốn hòa mình vào dòng nước kia để rửa trôi hết những suy nghĩ trong đầu. tôi chẳng hiểu tại sao khi nghe tin đám cưới của người đó lại thấy tim mình đau nhói. Tôi chưa hề yêu người đó mà. Tại sao lại như vậy chính bản thân tôi cũng không hiểu.

- nè đang nói chuyện sao lại nhìn đâu thế, khinh người thế hả nhóc?

- Tôi nói rồi tôi chẳng phải nhóc, với lại tôi với anh chẳng quen biết sao lại nói chuyện với tôi?

- Ơ hay, anh thấy nhóc đứng trên cầu rất lâu nên muốn hỏi thăm xem bộ nhóc tính nhảy cầu hay gì để anh biết mà làm anh hùng nữa chứ…!

Câu nói đùa của hắn làm tôi bật cười chẳng hiểu vì sao chắc tại sự vu vơ của hắn nhưng lại có gì đó rất chân thật.

- ờ thì tôi định nhảy đó.

- Trời anh đùa thôi nhóc,em làm thật anh biết tính sao? Có chuyện gì nói người lạ này nghe được không???

Nước mắt tôi tự dưng lại rơi vô lý khi nghe câu nói của hắn. dường như lâu rồi chẳng ai quan tâm nên cái cảm giác được quan tâm nó lại làm tôi tuổi thân…

Hắn bối rối nhìn tôi.

- nhóc ơi đừng khóc anh sợ thấy người ta khóc lắm. coi như anh xin em nhá, đừng khóc mà

- hắn càng nói nước mắt tôi càng rơi,dường như lâu lắm rồi tôi chưa rơi giọt lệ nào nên giờ nước mắt cứ tuông trào theo cảm xúc. Tôi thấy vừa tuổi lại vừa đau nhói. Nổi đau đó như mất một cái gì đó rất quan trọng với mình. Như một đứa trẻ bị mất đi viên kẹo đang cằm zị. đau đau lắm.



- nè nhóc! Em khóc mải thế người ta nói anh ăn hiếp nhóc rồi sao? Em nín đi anh mua kem cho ăn nhá.

Tôi nhìn hắn, gật đầu như một đứa trẻ ngoan. Hắn lấy xe đạp chở tôi lang thang khắp Cần Thơ. Thành phố về đêm rất đẹp.

- nhóc không sợ anh bán nhóc sao mà dám lên xe anh vậy?

- tôi chưa hề nghĩ đến chuyện này, câu hỏi của hắn làm tôi bối rối

- hắn bật cười, em sao thế anh đùa mà. Anh chẳng phải kẻ ác đâu. Hơi gian tí thôi. hihi

nghe câu nói đùa của hắn tôi thấy nhẹ lòng, cứ như tôi với hắn đã quen tự bao giờ zị. hắn mua cho tôi một cây kém sầu riêng rất to.

- nè ăn ngoan, không được khóc nữa nhé.

- Cảm ơn nhé.

Hắn xoa đầu, hi có gì mà cảm ơn hả nhóc. Nhà nhóc đâu anh đưa về, con gái ở ngoài đường giờ này nguy hiểm lắm. tôi ngoan ngoản gật đầu. hắn đưa tôi về tận nhà. Chưa kịp cảm ơn thì hắn đã chạy mất.

Tôi không biết gì về hắn ngoài trừ cái khuôn mặt khá xinh và nụ cười rất ngọt.

Nhật kí

Ngày…tháng…năm

Có lẽ em đã mất đi một cái gì đó rất quan trọng phải không anh? Em chưa bao h có anh nhưng sao lại có cảm giác mất mác lớn thế này. Có lẽ quyển nhật kí của em sẽ khép lại với lời chúc phúc đến với anh. Mọi đều hạnh phúc nhật sẽ đến với anh nhé người em yêu. Tạm biệt anh.

À cảm ơn nhé người bí ẩn.

Đóng nhật kí lại với bao suy nghĩ trong lòng,mỉm cười chua chát. Cuộc đời không bao giờ như mong muốn hãy sống thật tốt nhé ta ơi.

Sáng thức that sớm để đi học. vô lớp ngồi thừ một đống, bạn bè lại hỏi han nhưng chỉ nhận được nụ cười gượng rồi thôi.

- tiết học đầu tiên của học kì mới mày phải tươi lên chứ.

- Tao thấy có gì đâu mà vui hả mậy. cái môn sinh hóa đáng ghét tao nghe đồn khó lắm. hic lạy trời cho nó qua tao chẳng muốn học lại

- Mày khéo lo, mày học khá nhất nhớm mà, mày mà học lại bọn tao ra sao. Thôi thầy vô rồi kìa.

Lớp tôi đứng dậy chào thầy, rôi cũng chẳng mãi mai nhìn đến ông thầy.

- ê, Ngọc mày nhìn lên đi ông thầy đẹp trai lắm đó.

- Kệ tao chẳng quan tâm.

- Các bạn ngồi xuống đi. Xin chào các bạn tôi sẽ phụ trách dạy các bạn môn sinh hóa, nếu có gì không rõ cứ hỏi tôi…

Cái tiếng nghe quen quen ấy nhĩ. Tôi ngỡ ngàng trời ơi anh! Cả 3 tiết học tôi lạy trời cho anh đừng thấy tôi. Trời xui đất khiến gì ấy nhĩ….

Reng…reng….

Hết tiết tôi thấy nhẹ cả lòng, định chạy ra khỏi lớp thật nhanh tự dưng mấy cuốn tập rớt xuống, ngồi xuống nhặt mà thấy gì khó chịu…

- tập của em

- à cảm ơn

anh nhẹ nhàng đưa uyển tập cho tôi. Nguyễn thanh Ngọc tên nghe hay zị nhóc.

Vẫn cái giọng điệu đó. Anh với nhóc có duyên rồi nhá. Sinh viên k37 à.

- hic em chào thầy em về đây trể rồi

- hihi em kêu thầy tôi nghe lạ lạ thôi không trong tiết học cứ gọi anh nhá. Tôi cũng mới 24 tuổi thôi nhóc à.

- Vâng thưa….anh

Tôi chạy nhanh theo con Lam.

- mày làm gì mà lâu thế?

- Tao làm rơi mấy cuốn tập

- Ê mày thầy sinh hóa đẹp trai ghê

- Tao thấy cũng bình thường hà

- ừ tao biết rồi trong mắt mày chỉ có anh Sơn là đẹp nhất hà. Mày đừng quên người ta sắp lấy vợ rồi đấy.

- ừ tao biết rồi mày cứ nói mãi thôi tao về trước đây.

Tôi không về nhà, tôi lại lang thang, những lời của con Lam cứ ám ảnh tôi mãi. Lại cây cầu đó, có duyên với nó sao ấy.

- Nhóc hôm nay anh chẳng có mua kem cho em được đâu nhá.

- Lại là hắn, không hiểu sao ấy

- Nhóc, sao em hay lang thang thế?

- Em đi dạo thôi anh. không phiền anh nữa em về nhà đây. Tạm biệt anh

Tôi không hiểu sao lại có duyên với hắn như thế.

Những tiết sinh hóa tiếp theo tôi cứ bị hắn làm phiền.

Mà lạ thay ở ngoài hắn rất hoạt bát vui vẽ, có lẽ bất cứ người nào nói chuyện với hắn đều thích ngay vì hắn nói năng tinh tế lịch sự lại rất vui tính. Nhưng vô tiết hắn cứ như lột xác ấy. nghiêm khắc khó khăn lại rất ít cười. vô bài giảng hắn say mê như một nghệ sĩ . tôi thì không mấy là thích cái môn sinh hóa ấy.

Ngày đám cưới anh, tôi cằm tấm thiệp mà thấy nhói trong tim. Nên hay không nên nhĩ. Anh là người thân nhất của tôi. Anh là người luôn bên tôi quan tâm lo lắng cho tôi nhưng h anh xa tôi quá.

- lại là nhóc. Sao lạy đứng đấy? đi đâu mà xinh thế anh nhận không ra ấy nhá.

- Tôi đưa hắn tấm thiệp, đi với em nhá.

Tôi chẳng hiểu tại sao lại hành động như thế, có lẽ do tôi không muốn bơ vơ giữa đám cưới của anh,lại muốn anh an tâm hơn mà sống hạnh phúc. Lời đệ nghị của tôi làm hắn cũng bối rối, nhưng hắn lại gật đầu. tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi biết hắn.

Hắn bên tôi đẹp và lịch lãm làm mọi người phải ganh tỵ với tôi. Suốt buổi tiệc cưới tôi cười thật tươi, cười cho hạnh phúc của anh cho tất cả những tình cảm qua của tôi. Anh và chị ấy rất đẹp đôi.

- này nhóc nợ anh rồi nhá.

- Cảm ơn anh nhá.

- Thôi anh không cần cảm ơn chỉ cần thực hiện một yêu cầu của anh là đc.

- Yêu cầu gi? Nếu không phạm pháp trộm cấp hay việc gì xấu xa thì em sẽ làm

- Ok với em. mai mốt anh nói em nghe. Thôi về nhé cô bé ngốc.

- Sao lại ngốc?

- Dám cưới người em yêu phải không? Anh thấy mắt em đỏ.

- Anh trai em đó.

- Em khỏi giấu anh. Anh thấy mà. Em đừng buồn nhá, mọi chuyện xem như quá khứ đi

- Uhm em biết rồi cảm ơn anh.

Mai lại có tiết sinh hóa, tự nhiên lại thấy vui vui. không hiểu sao nhưng chắc là gặp đc hắn nên thấy thoải mái.mà lạ thật hắn là giảng viên đại học mà đơn giản đến lạ. cứ chiếc xe đạp, cứ làm ngoài giờ, nhìn cứ nghĩ hắn là sinh viên ấy chứ.

- ê mày, hôm nay thầy lạ lạ. tao thấy thầy hay cười chẳng nghiêm như mọi khi.

- Tao thấy cũng bình thường mà.

Cái tiết học hôm nay sao thú vi thế. Chẳng như mọi khi. Hết tiết mà thấy tiếc nuối.

- nà Ngọc mày có định về không zạ hôm nay cứ như người mất hồn thế.

- Tao mất hồn khi nào. thôi về mày ơi.

Chẳng hiểu sao tôi lại thấy mến hắn hơn, có lẽ do hắn tinh tế, cũng có lẽ luôn bên tôi những khi tôi buồn. tôi thầm cảm ơn hắn rất nhiều.

- này nhóc lại làm người mất hồn à. Café nhóc nhá

- uhm cũng đc.

Quán cfe “happy”

- nhóc, uống gì?

- Vô quán cfe thì uống cfe chứ uống gì anh này lạ.

- Cho em một ly cfe và một ly cam tươi.

- Anh uống nước cam????

- không em uống ấy chứ, con gái uống cfe không tốt.

Nhìn anh có cảm giác gì đó thân quen cứ như đã quen rất lâu rồi.

- anh nak? Sỹ Phong tên rất đẹp chắc ba mẹ thương anh lắm?

- hi, em này lạ cái tên đẹp với đc thương có gì giống nhau nà?

- Thì cái tên rất ý nghĩa chứng tỏa anh rất quan trọng với ba mẹ anh nên em nghĩ zị.

- Uhm anh con một, nhưng ba mẹ có lẽ…

- Nak sao lại nói nữa câu thế?

- Hi bí mật, hôm nào anh kể cho nghe. Chủ nhật về quê ăn đám với anh nhá.

- Đám gì sao lại rủ em?

- Đám giổ nội anh. Rủ em với đk em là người yêu của anh. Nè không đc từ chối đâu em còn nợ anh mà nhớ không?

- Hic em biết rồi

Tôi thấy vui vui vì lời đề nghị của hắn, có lẽ nào tôi thích hắn, chắc không phải vậy đâu.

Tit…tit…

“ngủ chưa nhóc?”

“là anh à?”

“anh nào? ta là thiên thần ấy chứ?”

“anh đúng là…”

“là gì? Nhóc ngủ ngoan đi mai còn làm nhiệm vụ”

“anh ngủ ngon”

“ok pe pe ngủ ngon”

- nhóc, mau lên.

Tôi bước ra ngở ngàng với chiếc ford đời mới nhất. anh trang trọng mở cửa xe mời tôi vào. Tôi không biết nói gì ngoài sự ngỡ ngàng không nói nên lời.

- em lên đi có dịp anh sẽ kể em nghe.

Tôi càng ngỡ ngàng hơn với cái dinh thự của hắn. nó lộng lẫy và nguy nga có lẽ chưa bao giờ tôi mơ ước được đặc chân tới những nơi như zị.

Chào ba má, đây là Thanh Ngọc bạn gái con.

Về rồi à, cứ tưởng con không về luôn chứ.

Cháu chào 2 bác.\

Uhm chào cháu, cháu lên phòng nghĩ ngơi đi. Mai sẽ cũng giỗ ông của Phong. Cháu là đứa đầu tiên Phong nó chiệu dẫn về đấy.

Dạ xin phép 2 bác con lên phòng.

Anh đưa em đi.

Cái ngôi nhà đầy lạ lẫm rộng lớn nhưng thiếu thiếu gì đó.

Em không quen phải không nhóc? Tập là quen nhá. Nhưng anh không sống ở đây đâu.

Anh kể em nghe mọi chuyện đi

Nhóc gấp gì? Mai mốt anh nói cho nghe.

—-*——

Sự giàu có nhưng không làm cho ba mẹ anh ấy kênh kiệu khinh người mà họ lại rất hòa đồng thân thiện. họ cũng rất quí tôi, cứ xem tôi như người nhà vậy, anh cứ hay mĩm cười nhìn tôi rồi đi chổ khác.

Nhưng lạ thay anh ở nhà lại ít nói hơn ít cười hơn cứ như một người khác ấy.

————–*—————–

Con về nhà đi, cái ngôi nhà này không có con nó trở nên lạnh lắm con biết không?

Thưa ba ma, con có cuộc sống riêng của con. Con không muốn mọi người nói mọi việc của con đều nhờ ba má, con sẽ thường xuyên về thăm nhà nếu rảnh. Mai con sẽ về miền tây.

Con ak, về với ba má đi con muốn gì cũng đc ba má sợ cảnh này lắm con ơi.

Con sẽ sắp xếp sau, thôi con về phòng ba má ngủ ngon.

Ôi về lại miềm tây thích ghê, nhà anh thích thiệt nhưng em vẫn thích miền tây hơn.

Thế nếu anh muốn nhóc ra đó sống với anh nhóc nghĩ sao???

Anh này giởn hoài. Em còn là sv đấy?

Hi anh trêu em tý mà.

Anh kể em nghe đc chưa?

Kể gì?

Tất cả mọi chuyện.

À ờ làm bạn gái anh đi anh kể cho nghe.

Tôi bối rối với câu nói của anh, nhìn anh có vẽ rất thật chứ không như giởn.

Thôi anh giởn hoài, em nào dám.

Ê mày nghĩ mấy ngày đi đâu thế?

Tao về quê bạn chơi.

Mà ngộ mày nhĩ, mấy hôm mày nghĩ thầy sinh hóa cũng không có dạy.

À ờ tao đâu biết

Mày ấp a ấp úng lạ quá. Khai mau?

Tao có gì đâu mà khai.

Uh cuốn tập gì mà thầy sinh kêu tao đưa cho mày nà.

Tôi tự hỏi, anh ấy có mươn tập nào của mình đâu mà trả nhĩ. Bõ vội vô balo rồi ra lớp, tao có công chuyện mày chép bài đầy đủ tao mượn nhá.

Cái con nhỏ này ngộ ta.

Mở quyển tập con Lam đưa, thì thấy phong thư:

Gởi nhóc

Em đọc thư này chăc sẽ nói anh sến quá nhưng anh không kể em nghe đc thì đành viết em đọc thôi.

Em à anh là con trai một của tập đoàn dầu khí, có lẽ em sẽ nghĩ anh sống rất sung sướng phải không? không đâu em. anh tự lập từ nhỏ, anh không muốn mọi người nghĩ anh dựa dẩm gia đình vì thế anh không sống với ba mẹ là vậy em thấy anh như thế. Có lẽ vậy mà anh biết em, cô bé lang thang, anh không hiểu tại sao lần đầu gặp em anh có cảm giác gì đó thân quen lắm, anh muốn bên em xóa đi nổi buồn trong đôi mắt em.

Nếu em có tình cảm dù nhỏ nhoi với anh thì chiều nay ra quán cfe Hoa Sứ em nhá.

Tôi không biết sao chắc tôi thích anh mất rồi, nhưng vẫn phân vân mình có xứng với anh ấy không???

Tôi suy nghĩ nên hay không nên đi, thật sự tôi mâu thuẩn lắm…

Tit….tit…

“nhoc đang suy nghĩ gì đây? Anh sợ bị bõ rơi lắm đó”

“anh..” tin nhắn không gởi đi đc. Tôi bấm máy gọi thì không liên lạc được. tôi chạy ngay đến điểm hẹn mà không nhìn cả đồng hồ, tôi biết rằng tôi không thể không có anh.

Cả cái quán như đổi khác nó đẹp một cách lộng lẫy, tôi biết đây là tác phẩm của anh. Nhưng không thấy anh đâu. Mọi người nói anh chờ rất lâu nhưng người con gái đó không đến nên anh đã bõ đi. Lại cái cảm giác hụt hẫn lại cái cảm giác lo lắng…

Tôi chạy nhanh tới nơi gặp mặt đầu tiên của tôi và anh, anh đứng đấy tôi như đứa trẻ lao vào anh, ngốc à đừng làm em sợ chứ?

Nhóc à, em không đến anh thấy đau lắm, sợ rằng em không yêu anh sợ rằng em sẽ chối từ anh.

Nhóc à anh yêu em mất rồi.

Lãng mạn, mộng mơ, nó luôn tin vào những câu chuyện cổ tích với công chúa và hoàng tử. Một ngày đẹp trời, một “hoàng tử” đã xuất hiện trong câu chuyện cổ tích của chính nó…

“Hâm hâm dở dở” và “lãng mạn hết thuốc chữa” là những từ bạn bè thường dùng để miêu tả nó. Nó có sở thích mãnh liệt là ngồi mơ mộng hoặc nghe nhạc. Một trong những điều ước lớn của nó là có người tặng đúng 17 bông hồng giấy vào ngày sinh nhật 17 tuổi của mình, nó quyết sẽ đổ người ấy ngay lập tức. Và dĩ nhiên, điều ước ấy… không thành hiện thực. Sắp sang tuổi 18, nó vẫn là một cô bé con tràn ngập niềm yêu đời và lòng tin sâu sắc về những câu chuyện cổ tích, về hoàng tử, công chúa và nụ hôn tình yêu đích thực. Một cách tình cờ, có vẻ như chàng hoàng tử trong mộng của nó đang thực sự xuất hiện…
***
“Nhật ký, ngày… tháng… năm…
Không định nghĩa được tâm trạng của mình bây giờ nữa, mình đang ngồi ở trước ban công đón gió và nghĩ vẩn vơ về cái mặt đáng ghét ấy. Hôm nay đi lễ hội đón xuân ở trường, có chút trục trặc kĩ thuật nên chương trình không bắt đầu đúng giờ được. Ban tổ chức bật nhạc beat khuyến khích mọi người lên hát chữa cháy. Nhưng xem ra cách đó không thành công lắm, câu hát đầu tiên sắp bị bỏ lỡ. Thằng Ếch cũng trong ban tổ chức, chạy đến nhét cái micro vào tay mình, ỉ ôi:
- Hát đi bà, giúp tôi đi! Xin bà đấy!.
Miễn cưỡng, mà cũng không hẳn là miễn cưỡng, nếu đợt trước không bị ốm thì hôm nay cũng đã đăng ký tiết mục rồi, mình đứng dậy bước dần lên sân khấu.
“Và cơn mưa ngoài trời đêm gió lạnh, giật mình nhớ đến anh, hãy chờ em anh nhé… Yêu anh ngàn lần hơn nữa…”
Nhưng đúng vào khoảnh khắc mà thằng Ếch lấy hơi thì một giọng hát khác bất ngờ vang lên:
“Một phút anh ngẩn ngơ…”
Mình hầu như sửng sốt, vội vàng tiếp lời:
“Một phút em thầm mơ…”
Đừng hỏi về ý nghĩ đầu tiên, dĩ nhiên là mình thấy như phim rồi, hay quá còn gì nữa. Còn sau đó, ôi, mình gần như không còn trong hội trường nữa, mình đang đi giữa cơn mưa, đang ngập tràn trong những giai điệu ngọt ngào, đang đắm chìm hạnh phúc bên “người yêu thương” trong tưởng tượng. Và tạm thời, người yêu thương của mình – hắn đang bước đến từ phía bên kia sân khấu, có lẽ là còn tỏa sáng trong mắt mình lúc ấy nữa.
…“Sớm mai dành cho nhau tia nắng đầu tiên rạng ngời…”
Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay, mình hân hoan khỏi nói. Và đau buồn thế này, mình bị đánh thức khỏi giấc mơ đẹp bởi một câu nói siêu kiêu căng và ngạo mạn, hắn chìa tay:
- Lớp trưởng 12 Lý!
Mình cũng chìa tay, lấy hết bản lĩnh:
- Lớp trưởng 12 Sinh!
Hai đứa đi xuống, đến khi chương trình kết thúc mình cũng không gặp hắn thêm lần nào nữa. Mình không biết tên hắn, cũng không định tìm hiểu. Đúng là một tên con trai kiêu căng!
Nhật ký, ngày… tháng… năm…
Không thể tin được, mình gặp hắn, tình cờ ba ngày sau vụ hôm trước. Chẳng lẽ thế giới lại chật chội đến thế, chẳng lẽ Trái Đất lại thực sự tròn?
Chiều nay cái Thu bận học thêm. Nhưng trời rét, có đợt gió mùa mới, cái cảm giác gió thổi tóc bay và hình ảnh những chiếc lá cuối cùng rời khỏi cây không cho phép mình ở nhà, mình đi mua sách một mình. Chỉ có ta với con đường vắng, với gió và lá cây, mình nhâm nhi vài câu hát. Rồi một tên con trai vụt nhanh qua, chỉ kịp giật mình nhìn thấy giỏ xe tên đó đầy chong chóng. Được một đoạn thì hắn bất ngờ phanh gấp, dừng vài giây rồi quay mặt lại, sau đó quay hẳn xe lại, thốt lên:
- A! Cậu!
Công nhận là mình tương đối sửng sốt, vì đâu ra lại có lắm sự tình cờ thế, đường mình đang đi cũng chẳng phải đường đến trường, thế mà lại gặp nhau. Đã lỡ cùng đường rồi nên cũng đành nói chuyện, hắn tỏ ra thân thiện và dễ gần, nhưng cuối cùng thì vẫn là một tên kiêu căng. Trước khi rẽ, 2 đứa dừng xe lại và có một đoạn hội thoại ngắn ngắn thế này:
- Nãy vụt qua nghe tiếng cậu hát nên tớ nhận ra đấy!
Mình không tin là hắn nghe được, nhưng không tin không được.
- Ờ!
- Cho tớ mượn điện thoại! – Hắn bấm số của hắn vào máy mình – Cậu ấn tượng nhất ở tớ điều gì?
- Hả! Ờ, thì, lớp trưởng lớp lý – Có một chút nóng mặt, chẳng lẽ lại nói lúc nào mình cũng thấy hắn kiêu căng dã man.
- Vậy lưu tên tớ là Lý trưởng nhá!
Hắn trả điện thoại lại, chào mình rồi vèo một cái, biến mất luôn. Không thể không thấy bực khi gặp tên con trai như thế. Nhưng hình như mình đang không bực được. Trước lúc chào, hắn rút một cái chong chóng trong giỏ xe đưa cho mình: “Cầm một cái nhé!”. Dĩ nhiên, đấy là thứ mình thích, rất thích, nhưng chưa được tặng bao giờ, đến cho cũng không nốt! Nhưng sao hắn lại có một giỏ chong chóng, và sao hắn lại đưa cho mình? Chẳng lẽ cũng tình cờ nốt. Không biết, không biết, mọi chuyện thật lạ. Mình vẫn chưa biết tên hắn, và mình đã có số điện thoại hắn… Không, có gì đâu, cũng chỉ là hai lần gặp, vậy thôi!Hãy cùng tớ viết tiếp… câu chuyện cổ tích
Nhật ký, ngày… tháng… năm…
Có phải thế không, có phải nếu người ta tình cờ gặp nhau đến lần thứ 3 thì thực sự gọi là có duyên không? Có đáng lưu tâm không? Khó hiểu quá!
Chiều nay trời mưa, mưa phùn mùa xuân, được nghỉ học. Như mọi lần trời mưa và được nghỉ khác, mình lại lên bờ hồ. Mưa không đủ ướt áo, nhẹ đến nỗi nhìn rõ từng hạt li ti trên mắt kính. Mưa như làn sương khe khẽ rung rinh những bông hoa cánh chuồn mỏng manh, trong sáng, đẹp đến ngẩn ngơ. Dĩ nhiên là có nhạc nữa, khung cảnh như thế này mà cộng thêm một bản guitar không lời thì còn gì lãng mạn bằng. Chính xác là bài Romance, mình nghe đi nghe lại và hít thở thật sâu để cảm nhận cái se lạnh ngấm vào từng ngóc ngách trong tâm hồn. Mình lại bị buồn và vui khủng khiếp, thật bất công khi không có cách nào để kéo dài mãi những khoảnh khắc tuyệt vời này, tất cả sẽ lại trôi qua mất… Rồi ngay lúc cảm hứng lãng mạn của mình đang lên cao như thế, lại một lần nữa, hắn bất ngờ xuất hiện, vô duyên vô cớ lôi mình ra khỏi giấc mơ đẹp.
- A, lớp trưởng 12 Sinh! Đi đâu thế?
Hắn nhe răng cười, bây giờ mình mới nhìn thấy một cái má lúm đồng tiền bên trái (mình thề là không có ý định nảy sinh một tí cảm tình nào hơn nữa với hắn, nhưng trước giờ đã bao giờ kìm lòng được trước những thằng con trai có má lúm đâu!). Không biết lúc đấy trông mặt mũi mình thế nào mà hắn tắt nụ cười ngay lập tức, hơi nhăn mặt:
- Sao thế? Có gì không ổn à?
Hình như mình đã cười một cách cực kỳ thiếu tự nhiên, và tỏ ra vồn vã ngoài ý muốn nữa.
- A, Lý trưởng, lại cậu! Tớ đi vòng vòng quanh đây thôi. Còn cậu? Đi bộ à?
Đúng là không thể bỏ được cái tính kiêu căng, hắn tươi roi rói trở lại, bảo với mình là lúc nãy đi xe đạp, gửi xe rồi đi bộ quanh hồ, còn bây giờ lại chuẩn bị đi xe đạp… của mình! Mình hâm đến nỗi không lỡ bỏ ra một lời phản kháng nào mà để hắn đèo ngay lập tức. Chưa kịp nói gì thì hắn nhẹ nhàng hát:
“Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa qua
Giọt mưa vội vã như rơi bất ngờ…”
Hắn hát êm ru cả bài. Còn mình thì ngồi yên và nghe ngấu nghiến. Chưa từng có ai hát cho mình nghe như thế, hắn hát cũng hay nữa, chất giọng có chút gì đó ấm áp lạ thường. Trời tạnh hẳn, hắn đưa mình vào khu phố cổ, qua Hàng Ngang, Hàng Bông, Hàng Mã, Hàng Đào… Hắn rủ mình ăn vài món tủ. Hắn nói thích không khí se lạnh, hắn nói thích chơi guitar và nghe nhạc, thích ngắm những bông hoa cánh chuồn màu hồng đậm, hồng nhạt và trắng xen vào với nhau, thích tặng chong chóng cho người khác… Sau một vòng dài, hắn dừng ở Bờ Hồ, xuống xe, vừa cho tay vào cặp tìm cái gì đó, vừa cười nói:
- Tớ còn thích bong bóng xà phòng nữa!
Dứt lời, hắn rút cái súng bắn bong bong bọn trẻ con hay chơi ra, cười tinh nghịch. Chỉ sau một lần chớp mắt, xung quanh mình ngập tràn bong bóng, mình sung sướng đến nỗi không nỡ chớp mắt lần nữa. Hắn lại cười, mà hình như lúc nào hắn cũng cười như thế.
Không cần phải ngỡ ngàng như thế đâu! Hay không biết đây là cái gì đấy? Thế thì cho cậu này! Đây là dụng cụ tạo bong bóng xà phòng thần kỳ đấy!

Hắn như thể biết tất cả về mình, hắn hiểu mình và mang đến tất cả những điều mình mơ ước. Nhưng dường như những câu chuyện, lời nói, hành động, tất cả đều là quá nhiều cho lần thứ 3 gặp gỡ. Mình không biết nữa, có gì đó lạ lắm, có vẻ như thứ gì đó đang bắt đầu… Mình thấy vui. Và một chút lo lắng nữa…”
***
Con bé gấp quyển nhật ký lại. Có một tin nhắn vừa được gửi đến, tin nhắn đầu tiên từ số máy ấy. Nó hổi hộp mở ra xem: “Đưa Linh đi qua phố phường, bao sắc màu, bao ánh đèn, ngồi ăn một quán ven đường, Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp, dịu dàng đậm chất thơ”. Nó mỉm cười, bật máy nghe nhạc và để repeat one bài hát “Accidentally In Love”. Cuộc sống thật kỳ diệu!
Nhưng không chỉ có vậy, đằng sau câu chuyện như cổ tích trên có một bí mật nhỏ mà con bé chưa được biết!

Khoảng 2 tháng sau, vào một chiều bờ hồ lộng gió:
- Thật không ngờ nhỉ, tại sao tớ với cậu lại có thể tình cờ gặp tới 3 lần liền!
- Ờ… Cậu thực sự nghĩ là tình cờ à?
- Gì cơ? – con bé sửng sốt.
- Uhm, rồi cậu cũng phải biết. Ừ thì, tớ là ganba fly high! ^^
- Gì cơ! Cậu đã add nick tớ từ trước? Cậu đã biết tớ từ trước?
- …Chắc thế!
- Hôm hát Cơn mưa tình yêu?
- Thấy cậu hát nên tớ mới chạy đi kiếm mic hát bằng được…
- Chong chóng?
- Tớ biết cậu thích chong chóng… Với biết cậu hay đi mua sách đường đó.
- Còn gặp ở bờ hồ?
- Hôm ấy hơi mưa, Blog của cậu cứ nhắc đến mưa là có bờ hồ, nên tớ đến…
Nó tròn mắt nhìn cậu bạn, cảm thấy giấc mơ của mình sụp đổ.
Tất cả đều đã được sắp đặt, chẳng có câu chuyện cổ tích nào cả, cũng không có điều tình cờ nào hết…
Trong khi đó thì hắn vẫn cầm máy nghe nhạc bấm bấm một cách bình thản.
Tại sao lại như thế?
Hắn lại cười trong sự ngỡ ngàng của nó:
- Vì tớ là tác giả câu chuyện cổ tích của cậu, hãy cùng tớ viết tiếp nhé! Nhưng lần này là câu chuyện của chúng mình! Được không?
Hắn chụp headphone vào tai con bé, rồi lấy tay quay đầu nó ra phía trước. Những giai điệu vui nhộn của bài hát “I’m a believer” vang lên, nó dần quên đi nỗi tủi thân ban nãy, thả lòng người để đắm chìm trong âm nhạc và cảm nhận hơi ấm của một bàn tay đang nhẹ nhàng nắm lấy tay nó. Phải, cuộc sống thật kỳ diệu, chúng ta sẽ cùng nhau viết chuyện cổ tích!

Như thường lệ, ăn cơm xong Vy nhảy vào phòng ôm con Lap yêu quý online Fb, nó đang bị nghiện Fb giai đoạn cuối, 1 ngày không online chắc nó phát dồ mất ._. Fb hôm nay nhạt nhẽo thế nhở, cũng đúng thôi, hôm nay là Valentine, người ta bận đi chơi với người yêu hết rồi còn đâu, chỉ có dân FA như nó mới ở nhà ôm Lap online Fb vào giờ này. Oimeoi, nghĩ mà tủi T__T

Nó đăng một cái stt:

“- Valentine bợn nào làm người yêu tớ phát nhể? Tủi thân vữi :’( =)))))”

Con bé định tạo fame đây mà : )) Kiểu rảnh rỗi sinh nông nổi : “>

Bỗng một cái nick lạ nhảy vào cmt:

“- Oimeoi, conguoicodon = (( Yêu anh đi, nhà anh có đàn gà rù, chết lại vặt chết lại thịt : ))”

Nó bật cười, nhanh chóng rep lại ngay:

“- Yêu nhau làm chi để rồi mai chia lyyyyy :’( =))”

“- Ơ thế stt để làm mắm à : (”

“- Ờ : ))”

“- Ờ cái L…ờ… =))”

“- Chỗ trẻ con trẻ nhỏ không được nói bậy. Xùy… xùy… : ))”

“- Ớ. Biết nói cái gì không mà bậy? ”

“- Chả biết nhưng chỉ biết là bậy. ”

” Oimeoi, cái đầu đen hơn nước cống đậm đặc =))”

Xong phim, quả này Vy gặp phải cao thủ chém gió rồi, vụ này căng =)) Boy này làm nó thấy hứng thú phết đấy chứ đùa

Cái nick lạ đấy nhảy vào inbox luôn:

” – Hỡi cô em xinh xinh năm nay bao nhiêu tuổi? Nhà em ở đâu đã có bạn trai chưa? Ấu zê =))”

“- Năm nay em mười sáu, nhà em ở xa xa ơi là xa, bạn trai đíu có thằng nào, nên giờ vẫn FA. Ấu zê =))”

“- Hầy, vụ này căng : ))”

“- Sắp đứt rồi =))”

“- Thế muốn cùng anh gia tăng dân số hemmm ”

“- Là dư lào ạ?” – nó giả ngây : ))

“- Mừn yêu nhau đi. Tổ quốc sẽ ghi công em vì làm đất nước mất đi 2 đứa FA ”

“- Âu khây, yêu luốn. Hãy về với đội của em =))”

Vy nhận lời, đơn thuần cũng chỉ là ảo thôi mà, có chết ai đâu. Dù gì nói chuyện với boy này cũng vui phết. Hihe…

Nói chuyện, chém bão một lúc, nó được biết anh tên Hoàng, sinh năm 95, nghĩa là hơn nó hai tuổi, cũng là dân FA. Hai người nói chuyện cực kì hợp nhau, nhìn ảnh anh cũng bảnh, nói chuyện cũng hay thế mà chưa có người yêu? Chắc trêu Nó thấy mùa Valentine năm nay tuy FA nhưng cũng vui hơn những năm trước nhiều Cả buổi tối cứ nói chuyện với anh suốt thôi, vừa gõ lạch cạch trên bàn phím vừa cười một mình, trông nó chẳng khác gì con thần kinh mới trốn tại =)) Mặc kệ đời muốn đến đâu thì đến : ))

“- Em ơiiiii…”

“- Giề? =.=”

“- Uề, phũ vãi ”

“- Giang sơn khó đổi, bản tính khó rời. Anh thông cảm nhé : * =))”

“- Đang có chương trình chúc bé ngủ ngoan trên vê tê vê ba đấy em ”

“- Hết lâu rồi. Ặc, giờ mới để í, gần 12h đêm cmnr : -s”

“- Hihi, chính xác là 11h48p57s ”

“- Anh có bộ đếm giỏi đấy : )) Buồn ngủ rồi phải hemmm. Gớm cứ nói toẹt ra lại còn phải thế ”

“- Kiki, thế mừn ngủ thôi chứ em. Chúc em ngủ ngoan, hẹn gặp lại vào chương trình ngày mai : *”

“- Gút bai si iu ơ gên Đi ngủ nhớ không được mút tay, cả đóng bỉm vào nữa nhé =))”

“- Ơ sao em biết anh bị dấm đài : ((”

“- Thôi ngủ đê bựa boy. Lải nhải mệt quá =))”

“- Em ngủ luôn đi nhé! : x”

Nó tắt Lap, đi đánh răng rồi chui ngay vào chăn, ôm con Rô bốt trái cây bông rồi chìm vào giấc ngủ, chả hiểu sao hôm nay dễ ngủ thế, thỉnh thoảng đang đêm nó còn tự cười khúc khích một mình : ))

Cứ thế, hôm nào Vy cũng nói chuyện với Hoàng tới tận gần 12h đêm mới chịu đi ngủ, thành thói quen luôn rồi í.

“- Vy ơiiiiiii…”

“- Giề? =.=”

“- Khiếp, nói câu làm người ta tụt cả hứng : ((”

“- Thế bây giờ thích như nào? Dư lào là phải lói >’<”

“- Anh… :’(”

“- Anh sao? Nói? Lằng nhằng quá đi mất X- (”

“- Anh… = ((”

“- Sao, anh bị Gay hả? Ừ em hiểu mà. Anh đừng buồn, anh còn gia đình, bạn bè và em bên cạnh, dù mọi người, xã hội nói anh, dè bỉu anh như thế nào đi chăng nữa thì anh hãy cố gắng lên đừng buồn. Em không hứa sẽ làm anh vui nhưng em sẽ cười vào cái mặt đần của anh =))” – nó tuôn ra một tràng, quả này thằng bé đơ không kịp ngáp luôn =))

“- Đệch. Sao em cứ trêu anh là thế đíu nào nhỉ = ((‘

“- Cái mồm cái mồm, lại nói bậy. Dạo này là hơi bị nhờn đấy nhé =.=”

“- Đâu, hôm nào chả Neptuyn : ((”

“- À được : )) Anh gay thật rồi Hoàng ạ =))”

“- Hà cớ chi em lại nỡ lòng nào nói anh như vầy :’( Anh là men đích thực mà : ))”

“- Kiểu nói chuyện đấy chỉ có gay =)))))”

“- Em như điên í. Cứ trêu người ta : ((”

“- Thế người nói chuyện với người điên là người bình thường hả =))”

“- À con bé này được, bật huynh cứ tưng tưng cả lên í nhở : ))”

“- Phải nói là trình đá xoáy èn chém gió lên le vờ max =))”

“- Lạc đề nãy giờ rồi đấy. Vứt số điện thoại đây cái coi ”

“- Xời, tưởng gì cứ lòng vòng mãi. Làm em tưởng anh uống nhầm cờ lo xít .__.”

“- Là cái gì vầy?”

“- Thuốc đi ị =)))))”

” Không troll nữa nhé, ném số điện thoại đây? >’<”

“- 6 6 0 1 4 0 0 9 x x x tự sắp xếp : ))”

“- Điên lắm rồi đấy nhé = ((”

“- Em biết anh bị điên mà không phải khoe : )) Thôi đưa sđt đây em nháy qua không lại dỗi ‘~’”

“- Không em đưa sđt đây anh nháy qua cơ >’<”

“- Lắm vẹo =.= 01664100xxx”

“- Ok gơn. Ngoan từ đầu có phải quý không. Lại đấy hun cái coi : *”

“- Xa ta ra, mồm hôi thế oánh răng chưa thế : ))”

“- Thôi chết, quên cmn mất : ))”

Vẫn cái kiểu nói chuyện bựa như thế, troll như thế, nhưng mà cả hai đều thích như vậy : ))

Sms từ một số lạ:

“- Ngủ thôi lợn : x”

“- Đíu biết ai béo hơn ai đâu nhé =.=” – Vy biết ngay là Hoàng, chỉ có Hoàng gọi nó là lợn, trong khi thân hình nó cũng mi nhon lắm chứ bộ =))

“- Chả biết gầy hơn ai nhưng chắc chắn béo hơn anh : ))”

“- Tát cho không lệch phát nào bây giờ >’<”

“- Né cho không lệch phát nào bây giờ =))”

“- Cái loại… X- (”

“- Loại đẹp trai phải hem :” >”

“- Loại chai mặt =))”

“- Đẹp trai không bằng chai mặt =))”

“- Nhe nhởn như con tró í : ))”

“- Này…”

“- Lại định khoe anh là gay nữa à. Thôi biết rồi khoe mãi =))”

“- Thanh niên nghiêm túc, không đùa >’<”

“- Nói : ))”

“- Làm bạn gái anh nhé!”

“- Ớ, thế thì lại hay quá”

“- Thật á? Hihi :” >”

“- Em kém anh 2 tuổi, thế mà lại được leen chức bạn. Vui ghê :” > =))”

“- Thế làm người yêu anh nhé?”

“- Anh có thể yêu em nhưng em không thể yêu anh. Anh rất tốt nhưng em rất tiếc ”

“- Anh hỏi thật đấy không đùa đâu”

Vy bối rối, ngưng cười, chẳng biết anh nói đùa hay thật nữa, tim nó lệch cmn mất 1 nhịp rồi thì phải. Oimeoi phải làm sao bây giờ T__T

“- Không đùa thế vừa ăn nhầm cái gì à?

“- Không, đừng có mà đánh trống lảng >’<”

“- Anh hâm à? Anh em mình là huynh muội tốt mà, yêu đương cái giề >’<”

“- À hóa ra là như thế. Anh hiểu rồi : )”

“- Sao vầy =.=’”

“- Không sao ^^”

“- Thế ngủ sớm đi thức khuya hại lắm ._.”

“- Anh có là gì của em đâu, em không cần phải quan tâm. Hì ^^”

“- Ặc. Dỗi à : ((”

“- Không, dỗi gì đâu em ngủ sớm đi anh out đây”

Ặc, nó chưa kịp pm lại mà Hoàng đã out rồi. “Con lợn này như điên í, còn cả không chúc mình ngủ ngon nữa. Thôi mai ta sẽ xử sau.>’<” Vy hậm hực đi ngủ.

Sáng hôm sau, như một thói quen, Vy mở điện thoại ra, không có một tin nhắn nào? Là sao? Mọi hôm Hoàng đều nhắn tin gọi nó dậy mà? Hầy… chắc là ngủ dậy muộn.

Giả vờ nhưng em yêu anh

Tối online cũng không thấy nick Hoàng sáng, Vy bắt đầu thấy lo, cảm giác cũng hơi hụt hẫng, định gọi cho Hoàng nhưng thôi, nó không có thói quen chủ động nhắn tin, gọi điện hay pm trước cả, mà nhỡ Hoàng đang bạn đi chơi với em nào thì sao? Càng nghĩ càng bực, bận gì thì bận chứ, quên cả nó >’< Đành ngồi đó nhìn mãi vào cái nick tối om cúa Hoàng.

Cảm giác thật là bực bội, đã mấy hôm rồi Hoàng không online, cũng chẳng nhắn tin hay gọi cho nó. Vy vừa bực vừa có chút gì nhớ? Hình như nói chuyện với Hoàng nhiều thành thói quen rồi, giờ một ngày không nói chuyện cũng nhớ chết lên được. Híc : (

Hôm nay nó không chịu được rồi, nó gọi cho Hoàng. Máy bận??? WTH??? Không thèm nghe mới ghê? Nó bực bội nhắn tin cho Hoàng:

“- Đang chết dí với em nào rồi mà không cả nghe máy thế?”

“- À sao biết? Đang đi chơi với người yêu rồi bận lắm”

Không tin nổi vào mắt mình nữa, dám ăn nói với nó thế à, con lợn này. Cảm giác bực bội xen chút giận hờn. Hoàng có người yêu rồi à? Thảo nào mà quên luôn nó. Phải rồi, nó có là gì của Hoàng đâu mà Hoàng phải quan tâm, giờ thời gian của Hoàng dành hết cho người yêu rồi. Nó buồn, hình như từ khi nào nó thích, à không, yêu anh mất rồi, chỉ là nó ngại phải thừa nhận thôi… : (

“- À hóa ra là thế. Vậy hai người đi chơi vui vẻ nhé : )”

Hoàng í Calling…

“- Alo”

“- Haiz…”

“- Sao không nói gì? Điên à? Tưởng bận đi chơi với người yêu rồi. Thôi đi chơi đi em không làm phiền ^^”

“- Em ghen à?”

“- Em có là gì của anh đâu mà ghen ^^” – nó nói giọng hờn dỗi

“- Haizzz…Yêu anh sao không nói? Bướng vừa thôi”

” – Ai… ai… ai thèm >’<” – Vy thoáng đỏ mặt

“- Thế yêu anh không hả hả hả? Nói mau không từ mai cắt xoẹt này”

“- Cứ thử xem?”

“- Ờ thế tắt máy đây” – Hoàng đổi giọng ngay

“- Ơ… có có. Huhu. Con lượn Hoàng bắt nạt tôi T_T”

“- Thế có phải ngoan không. Hihi. Hun cái coi. Moazhh : *”

“- Oánh răng chưa? =.=”

“- Thôi chết! Chưa. Haha”

“Bồ không lừa mình đấy chứ?” Tôi ngắm nghía rất lâu số điện thoại cùng cái nickname được viết nắn nót trên mảnh giấy tím có in hoa, quay sang nghi ngờ hỏi bà bạn ham tiền chí cốt.



“Thật, thề, nếu không tui chết trông hố phân không có chỗ chôn lun!” Mai Thy đáp chắc nịch, thậm chí còn không thèm nhìn tôi, vừa đáp vừa hôn hít tờ polime20ngàn mới cứng. Nó là thiên tài trong mạng lướitin tức, biết tất tần tật mọi thứ trong trường này, và sẵn sàng bán tin đó cho bất kì ai, kể cả kẻ mình ghét nhất, miễn là có trông tay vài tờ 20 ngàn.

Tôi thu sách vào cặp, thận trọng nhét tờ giấy vào ví, vuốt tóc rồi xăm xăm bước đi.

Tải ảnh

Tốt nhất là nên cẩn thận, vì tôi đang thực hiện mộtvụ lừa đảo quy mô lớn.

Nhiệm vụ duy nhất của sever game này là: “Tán đổ hot boy của Trường chuyên cấp 3 Lê Hồng Phong”

Tôi khoác trên người chiếc áo phông mới tinh, màu vàng cam chói lọi, bên dưới mặc quần thể thao ngắn quá đầu gối, buộc tóc nhảy lên giường. Trên chiếc ra có hình Thám tử lừng danh Conan, tập tài liệu mà Thy thu thập được đang nằm chễm chệ. Những dòngchữ màu đen nổi lên trên nền giấy trắng:

Tên: Vũ Duy Minh

Tuổi: 17

Ngày sinh: 15/9/1994

Tôi nhếch mép cười, thậntrọng viết tin nhắn:

- 2, chào anh

5ph sau có tin nhắn lại:

- 2, ai vậy?

- Là người muốn tán anhtừ lâu lắm rồi, mãi mới có cơ hội

- Muốn tán anh à?

- Dạ, vậy ta làm ny nhá!

- Thôi đừng đùa, anh phải học đây, cưng cũng học đi.

Nói rồi, Minh tắt máy. Tôihậm hực giở sách Sinh ra,lẩm bẩm:

- Đúng là hot boy có khác, khó nhằn đây

Tôi bắt đầu thử trò này từ cách đây hai tháng, chỉlà cho vui thôi, hoặc thỉnh thoảng có lừa lấy íttiền. Không ham mê chútnào. Ở trường, tôi là một học sinh bình thường như bao học sinh khác, cũng nói xấu sau lưng thầy cô, ănquà vặt tronglớp, thường xuyên đi photo phao và cực kỳ lười học. Ngoại hình bậc trung, mặt mũi tạm được, nhỏ nhỏ nhưng khôngthanh tú. Kém thể dục. Còn anh, làhọc sinh ưu tú, là chủ tịch Đoàn Thanh niên, đẹp trai, giỏi bóng đá. Chơi ở vị trí trung vệ. Tôi muốn bẫy anh, thứ nhất là vì vui, hai là vì thiếu tiền và ba là vì ôm mộng tình giả thành thật.

Tôi đang ngủ gục trong giờ Văn thì có giấy chuyển lên:

- Giang ui, bồ định cưa anh Minh lớp 12 Toán hử? – Cái này là của My

- Ờ – Tôi hí hoáy viết lại

- Thế tí nữa mang sổ đầubài lên phòng Đoàn đi, tui tạo điều kiện cho

- Bồ chủ yếu muốn mình làm khuôn vác thui. Sổ đầu bài, với cả đống bài dự thi UPU chứ gì. Cả bàibình luận sách nữa chứ.

Tôi ném mảnh giấy cho My, nhìn cô nàng đầy uấtức. Cô nàng lè lưỡi trêu lại, thì bị bà Mai già cô đơn lôi đứng lên:

- Huyền My, cho tôi biết sự khác biệt giữa nghệ thuật bài Vội vàng và Đông thôn vĩ dạ?

Nó hồn nhiên đáp:

- Thưa cô, một cái tên tiếng Việt, còn một cái là Hán Việt ạ!

Cô giáo thổ huyết, còn cảlớp đươctrận cười vỡ bụng

Cuối giờ, tôi mang sổ đầubài lên nộp cho anh Minh. Anh ngồi đó, sống mũi đeo cặp kính tri thức, nở nụ cười dịu ngọt:

- Chào em

Mặt tôi đỏ rần:

- Dạ, chào anh

- Anh nhớ người nộp sổ đàu bài lớp 10 Hoá là My cơ mà – Anh ngạc

nhiên hỏi

Tôi luống cuống:

- Dạ, My bị…cúm gà, nên không nộp được

My nó mà biết thì giết chết tôi mất.

“Em lấy hộ anh quyển sách trên giá” Anh dịu dàng nói

“Dạ” Tôi đáp như mò, gắng hết sức để với lấy quyển sách quá tầm tay.

Cả tủ sách suýt đổ ụp xuống

Anh xông vào kéo tôi ra, hét lớn:

- Cẩn thận!

Chết tiệt, mặt tôi nó lại đỏ hết cả lên.

Tôi luống cuống tạm biệtrồi chạy mất.

Vì ngại quá, nên tôi quên mất mình đánh rơi một thứ rất quan trọng

Cái gì thì…

Từ từ rồi sẽ biết!

Tối hôm đó, tôi lại tiếp tục nghiệptán zai. Lần này thời gian thích hợp hơn, là vào buổi tối khi đi ngủ. Tôi nhắn tin:

- Anh ngủ chưa?

- Chưa, nhưng sắp

- Em biết một bí mật rất đáng yêu của anh

- Gì?

- Anh thích màu trắng, và thuộc cung Xử Nữ.

- Sai

- Nếu anh không nhận là ny em, thì em sẽ tung hết ra

- Tuỳ, ngủ đi

Tôi để cái điện thoại lên đầu giường, giận dữ. Chỉ là tán chơi thôi mà, sao khó khăn thế nhỉ.

Hôm sau, tôi đi cổ vũ anhđá bóng.Lúc đầu trời hơilạnh, nên ai cũng mặc áo khoác. Tôi ngồi ngay gầnsân, cạnh My và Mai Thy. Nhìn anh trán đầy mồ hôi, tôi thấy lạ lạ.

Khoảng 8h, hết hiệp 1, đội trườngtôi đạt tỉ số 2 – 0. Trời nóng hừnghực, nhưng không có chỗ để đồ. Khán đài nhiều con gái thế, vậy mà anh chỉ đúng tôi, và bảo:

- Cầm áo khoác cho anh nhé!

Tôi sướng như mở cờ trong bụng, đỏ mặt, ngượng ngùng gậtđầu. Áo anh thật to, chiếc áo màu xanh xám, toả ra mùi thơn thật kì lạ, vừa nóng bỏng, vừa lành lạnh như lô hội, bạc hà. Tôi ngủ lúc nào không hay.

Lúc tôi dậy thì trận đấu đã kết thúc. Đội trường tôi thắng áp đảo5 – 0. Tôi đang định vui mừng thì lập tức nhận ngay ra vấn đề.

Tôi nằm lăn trên chiếc áocủa anh, tóc tai bù xù, mắt nổ mắt xẹt. Chiếc áo được vò và cuốn chặt, còn có nước dãi trắng trắng do tôi lúc nãy ngủ gật chảy ra. Tôi ngượng chín cả mặt, ước cho mặtđất nứt ra, hoặc bầy nhầy thành cát lún cũng được, để tôi chìm xuống không còn vết tích. Anh ngửa mặt lên trời, cười rạng rỡ như ánh nắng, nói với tôi:

- Ha ha, cô bé thật thú vị!

Tối hôm đó, anh gửi cho tôi tin nhắn:

Trên trời triệu triệu vì sao.
Hỏi rằng sao tỏ vì sao yêu người?
Trên đời triệu triệu con người.
Hỏi đời sao chỉ mình người tại sao?

Đọc xong, tôi mừng húm,nhắn lại:

- Anh đồng ý à, còn tỏ tình nữa!

- Không phải tỏ tình, chỉ là bài thưthôi

- Vậy khi nào tỏ tình

- Ngày mai, lên thư viện, mở quyển Đồi gió hú, có thư tình đấy

- Lãng mạn khiếp

- Chuyện, anh cung Xử Nữ mà

Tôi bồn chồn không yên, chỉ mong đến ngày mai.

Hôm sau, giờ ra chơi, tôi chạy ngay xuống thư viện. Có tin nhắn:

- Em đến thư viện chưa?

- Rồi ạ.

- Tủ 2B, cuốn Đồi gió hú

Tôi hấp tấp chạy sang dãy bên phải, nhấc cuốn Đồi gió hú ra. Cuốn Trăm năm cô đơn, ngay bêncạnh, cũng bị ai đó ở phía bên kia của tủ nhấc ra

- Anh thích em – Có tin nhắn đến

Tôi nhếch mép cười đầy mãn nguyện:

- Chúc mừng anh đã sập bẫy, hoàng tử đẹp trai

- Rất vui vì người bẫy là em, Đinh Giang ạ.

Tôi ngẩng đầu lên, ngạc nhiên vì sao anh biết được. Phía bên kia của tủsách, Minh nhìn tôi chăm chú qua cái khe của hai cuốn tiểu thuyết rỗng, tay cầm quyển sổ màu hồng quen quen

À, sổ của tôi, bìa ghi tên, trang đầu tiên ghi Vũ Duy Minh, khoanhhình trái tim, dưới dính tờ giấy in hoa màu tím, mũitên suy ra: Nhất định phải tán đổ.

Anh dịu dàng nhìn tôi, hỏi:

- Làm bạn gái anh nhé!

Tôi thẽ thọt đáp:

- Dạ!

Và các bạn biết, người bán thông tin quý giá về tôi cho anh là ai không? Ba tờ 20 ngàn, chán đời cái con bé Mai Thy phản bạn ấy.

Khi câu truyện này kết thúc
Cũng là lúc câu truyện khác bắt đầu

“Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và
thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao
nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần
trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng
chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại
cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.




Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng

lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô,
chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không
nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa
vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn
nhiên chuyện tình của họ cũng
như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối
khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và
nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh
thường một con nhỏ trèo cao không biết thân
phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số
phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống
với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và
rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng
đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí
là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.
Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không
trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu
giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất
là tình yêu.
Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống
đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy
nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô
đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một
mình.
*** 4 năm, đối với một số người trôi qua thật
nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời
gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây
anh đã có được tất cả những gì mà một con
người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của
anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể
tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh,
vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô
âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy
chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có
thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã
không muốn tin nhưng không thể liên lạc với
cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn
vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp
cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm
nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp
nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy
nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự
hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn
gặp cô.
***
Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng,
khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã
khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo
chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.
Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi
trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra
khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh
như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người.
Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một
khi đã sai trái thì cảm giác bị
người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô
tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và
sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.
Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng
dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc,
trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết
khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã
in đậm trong kí ức nên không thể nào anh
không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về
phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột
đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách
mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng
rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên
xe một cách lạnh lùng và khi
chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông
trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một
con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải
là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.
Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là
kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao
nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ
dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không
sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay
những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt
thẳng nó một cách cẩn thận và
yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền
bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi
vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh
phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử
đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên
tờ giấy phẳng
phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy
trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô
khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây
chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và
đáng khinh làm sao.
Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người
khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng
ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó
được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi
đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh
mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm
khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối
nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô
ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô
bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt
đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe,
anh lái như điên tới một nơi vắng
vẻ….
Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau,
tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy
năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai
cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã
thay đổi gần như hoàn toàn.
“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em
đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.
“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu
mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt
hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò
đùa gì thế này?
Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một
lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp
đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu
lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể
nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng
không nên biến mình thành loại người như
hôm nay.
“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại
chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở
cửa xe.
“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết
chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách
nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”
Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức
giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô
nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được
yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó,
anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo
tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống
giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới
tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy
tức giận, đau khổ, không còn là
những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước
đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể,
những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên
rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây
giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về
anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa
đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy
nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.
Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên
giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới
tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.
” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô
cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền
anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng
quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.
***
Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn
mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt
xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê
những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh
viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi
của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của
mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay
cố ý.
Đúng! Em chỉ cần tiền
Hạnh phúc giờ chỉ còn trong những
giấc mơ.
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường
trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ
niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang
lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường
như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương.
Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một
cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu.
Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh
chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà
nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát
mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô
ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp.
Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ
những người xung quanh đập vào tai anh,
nhức nhối.
” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo
chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn
bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã
hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”
….
Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm
được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến
anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi
đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can
thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét
chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại
nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn
bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược
lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường,
một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh
kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không
ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe
thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run
rẩy nâng cô dậy.
Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng
ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ
quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều
thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở
túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến
chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ
tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong
không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố
vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ
nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay
anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.
“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ
này….. được không?”
Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần
khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào
lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của
một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa
nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….
***
Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình
là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn
thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn
chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt
nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi
lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình,
chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn
loang lỗ những vệt máu của cô.
Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng
nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng,
những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm
hiện lên
trước mắt anh.
Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng
ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em
không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn
sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!
Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh
vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy
vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có
nên tin hay không đây? Nhưng anh yên
tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ
đợi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá,
đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.
Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược
chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho
em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại
ngắn ngủi vậy hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao
không thể cười nỗi,nước mắt cứ không
ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm
sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh
biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả
con của mình….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi,
ước mơ của em chắc chỉ có thể được
đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người
nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại
thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền
mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra
không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất
con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không
sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối
nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì
thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau
nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con
nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan
lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em
bây giờ là hạnh phúc.
Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại
thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế
con. Chỉ một lần thôi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại
tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó
đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy
mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải
làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong
cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người
con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này
em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể
cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của
em không đủ đề chi cho những ngày con nằm
viện. Em không muốn mất con, em muốn con
được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải
đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật
không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết
định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn.
Xin lỗi!!!!
Ngày…. Tháng…. Năm…..
Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi
giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em
khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh
đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê
tởm, đúng là con người em đã rách nát thật
rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của
em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không
cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em
lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn
ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật
từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Tủy của em không tương thích với con, nhưng
em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm
anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….
Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy
đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn
nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành
tiếng.
***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu
nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi
một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy
một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa
trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh
như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống
hỏi nhỏ.
” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn
là con trai thì không được khóc.” Đưa
bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy
vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong
ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.
Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ
bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng
bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt
nóng hổi của bố lăng dài và ướt
đẫm áo nó.
Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em
bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’…